Chương 32: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Trình Vọng thuận lợi nhận được thư thông báo trúng tuyển vào khoa máy tính đại học Bắc Thành.

Bắc Thành là trường đại học xuất sắc trong nước, hơn nữa về mặt khoa học kỹ thuật thì càng thuộc top quốc tế.

Nghỉ hè chỉ vừa bắt đầu, thậm chí ngay vào lúc nhóm Kiều Chính Dương Đỗ Gia Dĩnh lên kế hoạch đi du lịch thì Trình Vọng đã lên máy bay tới Bắc Thành.

Anh đi Bắc Thành không chỉ vì tới quan sát trường học. Bắc Thành là trụ sở kinh doanh chủ chốt của Trình gia, đây cũng là ý muốn của ông cụ Trình.

Hi vọng Đông Sơn tái khởi mong manh tựa như vì sao le lói trong trời đêm giá rét, nhưng bất luận thế nào, Trình Vọng đều phải gánh vác.

Ân Chi Dao biết, anh rời đi chính là thật sự trở thành người trưởng thành, sẽ không còn là chàng thiếu niên dầm mình ướt sũng trong cơn mưa như trút vào lần đầu tiên gặp mặt.

Trong suốt hai tháng kể từ khi anh rời đi, Ân Chi Dao nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, tận dụng toàn bộ tài liệu học hè mà Trình Vọng để lại cho cô, liều mạng cố gắng.

Mặc dù biết rằng con đường đậu vào đại học Bắc Thành trở ngại trùng trùng, tràn đầy gian nan khổ cực, nhưng đích đến cuối con đường kia chính là tia sáng rực rỡ nhất trong lòng cô.

Bất kể thế nào, cô cũng muốn thử sức.

Học kỳ hai năm mười một, Dụ Bạch thu hết dũng khí, dưới sự cổ vũ của Ân Chi Dao, thêm wechat của Tạ Uyên.

Không ngờ rằng mới nói thêm vài câu, trà ngôn trà ngữ gì gì còn chưa kịp triển khai thì đã thảm thương bị Tạ Uyên cự tuyệt—

"Em rất tốt, vẫn còn nhỏ, chúng ta không hợp."

Dụ Bạch ngược lại không quá khó chịu, từ sớm cô đã biết kết quả sẽ như vậy.

Ân Chi Dao cười ha ha nói: "Ông anh mình sẽ không yêu đương với tri kỷ của mình đâu, có câu thỏ không ăn cỏ gần hang, sao anh ấy có thể động tới người bên cạnh mình chứ."

"Nói vậy thì con thuyền tình bạn giữa chúng ta liệu có phải sắp lật rồi không?"

"Mình từng cho rằng quan hệ giữa chúng ta rất plastic, nhưng không ngờ lại plastic đến thế, tạm biệt."

Dụ Bạch nhoài người ra bàn, ỉu xìu nói: "Ngay cả bạch liên hoa (sen trắng) Hứa Nhã Đồng còn yêu đương rồi, mình cũng muốn mà, oa."

Ân Chi Dao đột ngột nhìn về phía cô nàng, suýt nữa thì cho rằng tai mình nghe nhầm: "Hứa Nhã Đồng? Thật hay giả vậy."

"Mình là bạn cùng bàn của cậu ấy, lý nào mình lại không biết?" Dụ Bạch nói: "Chí ít là khi học kỳ mới bắt đầu, cũng gần nửa năm rồi."

Ân Chi Dao kích động: "Chuyện lớn như vậy sao cậu không nói với mình?"

"Sao lại quan tâm cậu ta vậy?" Dụ Bạch đưa tay sờ trán Ân Chi Dao: "Không ấm đầu chứ?"

Ân Chi Dao đương nhiên không quan tâm chuyện Hứa Nhã Đồng, nhưng cô ấy là người được xem là đính hôn từ bé với Trình Vọng, cũng không biết rốt cuộc là chuyện thế nào nữa.

"Sao cậu biết cậu ấy có bạn trai? Cậu đọc được à?"

"Mình không đọc, có điều mình cùng bàn với cậu ấy, ngày ngày lên lớp, cậu ấy đều ôm điện thoại trò chuyện, hơn nữa có đôi khi còn nhìn màn hình điện thoại cười ngây ngô, không phải yêu đương thì là gì chứ."

"Vậy á?"

"Hơn nữa, cậu không phát hiện sao, thành tích của cậu ấy tụt xuống rất nhiều, trước đây luôn ngang bằng với mình, nhưng kỳ thi giữa kỳ vừa rồi, cậu ấy nằm ngoài top hai mươi."

Ân Chi Dao hiển nhiên rất ngạc nhiên, chớp chớp mắt: "Vậy không phải là xấp xỉ bằng mình à?"

"Chán kinh, mình hoài nghi liệu cậu có phải học cùng lớp với mình không đấy, đến chuyện này cũng không biết, Miss Trương đã mời cậu ấy tới văn phòng "uống trà" mấy lần rồi  đó."

Kể từ khi lên lớp mười một, ngày ngày Ân Chi Dao đều thức khuya dậy sớm học hành, toàn bộ tâm trí đều dồn hết vào chuyện của bản thân, ngay cả chỗ của anh trai thối cũng rất ít khi tới, thật sự không hề chú ý đến thành tích bị tuột dốc của Hứa Nhã Đồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!