Chương 31: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Kiều Chính Dương vốn định thể hiện một chút tình cảm của người làm anh, đút cho cô một ít kem, kết quả cô không thể ăn, Trình Vọng cũng không ăn cùng cô. Một mình Kiều Chính Dương xử hết ba suất kem to, lạnh tới nỗi mồm miệng tê cứng.

Đời này không thể ăn kem thêm lần nào nữa.

Trình Vọng lo lắng cơ thể Ân Chi Dao không thoải mái, vốn muốn đưa cô về nhà nhưng Ân Chi Dao hình như không sao, vẫn muốn đi dạo một lúc nữa.

Hai chàng trai đi theo cô tới một cửa hàng trang sức bằng bạc. Ân Chi Dao nhìn hoa tai màu sắc đẹp đẽ, thích vô cùng, có điều cô không xỏ lỗ tai nên chỉ có thể ngắm cho vui.

"Anh Trình Vọng không phải có xỏ lỗ tai sao." Ân Chi Dao kiễng chân, sờ dái tai anh.

Trình Vọng không kịp đề phòng bị cô nhỏ sờ dái tai liền giật mình.

Dái tai là nơi mẫn cảm nhất trên người anh.

Mặt anh tức thì đỏ hồng, giữ tay cô, trầm giọng nói: "Đừng động tay động chân."

Ân Chi Dao chớp mắt: "Anh, em mua một đôi hoa tai cho anh nha."

"Để ông nội anh thấy thì huyết áp lại tăng."

"Vậy…. vậy chỉ có thể để sau khi lên đại học thì đeo." Ân Chi Dao cười nói: "Đừng để ông nội anh trông thấy."

Kiều Chính Dương bật cười: "Thế giới của anh Trình Vọng của mày rất to, đâu chỉ xỏ lỗ tai, trên người cậu ấy còn có hình xăm đấy."

"Hả! Thật sao?"

"Đúng vậy, mày có muốn xem không?"

"Muốn!"

Kiều Chính Dương: "Vọng ca, cho em kiki của cậu thưởng lãm chút đi."

Trình Vọng liếc cô một cái: "Em chắc chắn muốn xem à?"

"Được thật ạ?"

"Vị trí không tiện lắm."

"Ở đâu vậy ạ?"

"Ngay trên mông."

"……….."

Ngoài miệng Ân Chi Dao nói không nhìn, nhưng trong lòng vẫn rất tò mò.

Mà hậu quả của chuyện này chính là dẫn tới việc cô ngày ngày đều quan sát anh, một đôi mắt đen lay láy luôn luôn kìm lòng không nổi bay tới…phía dưới.

Hiển nhiên, Trình Vọng liếc mắt liền biết trong đầu cô nhóc này tuyệt đối đang tưởng tượng tưởng voi, nhưng anh có thể quản trời quản đất lại không thể quản người ta nghĩ gì, nên chỉ có thể mắt điếc tai ngơ để mặc cô.

Ngày tháng năm thấm thoắt thoi đưa, rất nhanh đã sắp đón chào một tháng sáu vừa căng thẳng vừa hồi hộp.

Tại đại hội tuyên thệ lần cuối, hiệu trưởng có một diễn thuyết tràn đầy nhiệt huyết, cổ vũ tinh thần cho học sinh mười hai.

"Hôm nay, tại nơi này, các em rời xa mái trường. Nhưng đây tuyệt đối không phải điểm đích mà là một hành trình mới, một khởi đầu mới của các em. Cho dù kết quả thế nào, các em đều sẽ đón chào một cuộc đời hoàn toàn mới."

"Múa bút thành văn trên lớp, học bài sang sảng lúc tinh mơ, niềm hân hoan hay nỗi thất vọng khi cầm bảng thành tích, mỗi một phút giây, mỗi một khoảnh khắc, mong các em hãy mãi mãi ghi nhớ vì đó chính là những hồi ức quý giá nhất của các em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!