Chương 30: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Học kỳ hai, Ân Chi Dao thành công tiến vào nhóm top của lớp, điều này khiến Tô Văn Nhuế hết sức vui mừng.

Nghỉ lễ một tháng năm, bà cho Ân Chi Dao ba ngàn tệ, để cô hẹn bạn đi mua vài bộ quần áo mới.

Ân Chi Dao gọi điện cho Dụ Bạch, nhưng không ngờ Dụ Bạch đang cùng với gia đình ở khu du lịch đông nghịt người.

Kiều Chính Dương thong thả đi tới cạnh cô với nụ cười giễu cượt, nói: "Sao, không có bạn à?"

Ân Chi Dao quay qua, vờ như đang gọi điện: "Bạn bè tôi rất nhiều nhé."

"Xem ra kẻ làm anh này đành phải miễn cưỡng bản thân đi dạo phố với mày rồi."

Ân Chi Dao đang định lên tiếng phản đối thì Kiều Chính Dương đã xông tới, hét lên với Trình Vọng đang phơi quần áo ở ban công đối diện: "Vọng ca, đi nhé, đi mua quần áo với kiki."

Lời từ chối nghẹn lại trong cổ họng Ân Chi Dao, tiếp đó bị cô nuốt xuống.

Trình Vọng thoải mái đồng ý một tiếng, sau đó ra khỏi nhà, ba người ra trước cửa tiểu khu bắt xe.

Lúc lên xe, Trình Vọng ngồi ở phía sau, Ân Chi Dao căng thẳng theo sau, ngồi cạnh anh.

Kiều Chính Dương thấy cô dám cướp vị trí của mình thì không vui nói: "Kiki, mày là con gái, nên ngồi ở ghế phụ lái."

Ân Chi Dao cũng đã vào xe rồi, đáp: "Ai quy định con gái phải ngồi ở ghế phụ lái chứ?"

"Có hiểu quy tắc không đấy, hai nữ một nam, nam ngồi ghế phụ, hai nam một nữ, đương nhiên ghế phụ lái là cho nữ rồi!"

"Đâu ra quy tắc đó." Ân Chi Dao: "Tôi cũng vào xe rồi."

Kiều Chính Dương: "Con nhỏ này, chẳng có chút dè dặt gì của con gái cả."

Bác tài đã mất kiên nhẫn, bảo: "Cậu có đi không thế?"

"Đi đi đi."

Kiều Chính Dương cũng chui vào băng ghế phía sau, kẹp Ân Chi Dao ở giữa. Cô bực bội nói: "Nè, anh ngồi ở ghế phụ lái đi."

"Tao đúng lý hợp tình nghi ngờ mày chiếm tiện nghi anh em tao, nên phải trông chừng mày."

Ân Chi Dao lườm một cái, ghét bỏ nói: "Chật chết được."

"Mày xem một mình mày chiếm bao nhiêu chỗ kìa, còn không biết xấu hổ nói chật, nên giảm béo đi."

"Là anh nên giảm béo mới đúng!"

Trình Vọng nhích sang bên cạnh, bảo: "Kiki, dịch sang phía anh chút này."

Ân Chi Dao có hơi xấu hổ, nhích người về phía Trình Vọng, gần như một nửa cơ thể đều tựa vào anh, cách lớp quần áo vẫn có thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể ấm nóng của anh.

Cơ thể con trai tóm lại sẽ luôn cao hơn con gái một chút.

Như Kiều Chính Dương nói, cô cảm giác mình thật sự hình như đã chiếm tiện nghi Trình Vọng nên có hơi chột dạ.

Taxi thả họ trước cửa trung tâm mua sắm. Thời tiết hôm nay cực tốt, trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ, là một ngày xuân đẹp trời hiếm có.

Ân Chi Dao biết Kiều Chính Dương đời nào muốn cùng cô đi mua quần áo, anh ta là bị chú Kiều nhốt trong nhà ôn tập đến sắp phát điên rồi nên mới mượn cớ này ra ngoài hít thở không khí.

"Vọng ca, cậu xong hết bài tập chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!