Chương 29: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Sáng hôm sau, Ân Chi Dao xin lỗi Hứa Nhã Đồng, nói cho dù thế nào thì cũng không nên ra tay đánh cô ấy, cũng tình nguyện bồi thường tiền thuốc men, nếu cần thiết.

Hứa Nhã Đồng vì để thể hiện sự rộng lượng của mình nên nhẹ phẩy phẩy tay: "Bỏ đi, mình cũng không có việc gì, không so đo với cậu."

Nói rồi cô nàng từ trong hộc bàn rút ra một bộ đồng phục được đóng gói mới tinh, đưa trả cho Ân Chi Dao: "Mình từng nói sẽ đền cho cậu một bộ mới."

Ân Chi Dao nhìn bộ đồng phục đó, đáp: "Không cần đâu, mình tìm được đồng phục rồi."

"Tìm được rồi?" Hứa Nhã Đồng ngạc nhiên: "Sao có thể chứ,  bộ đồng phục đó rõ ràng…"

Ân Chi Dao kéo đồng phục đang mặc trên người: "Dù gì cũng đã tìm được rồi, cho nên cậu không cần đưa cho mình bộ mới đâu."

Dứt lời, cô quay người về chỗ ngồi của mình.

Hứa Nhã Đồng nhìn thấy hình vẽ bằng bút bi ở chéo áo đồng phục, nhất thời ngạc nhiên đến độ không nói thành lời.

Đây chính là bộ đồng phục mà Ân Chi Dao đã cho cô mượn!

Cô giật mình nhớ lại tình hình hôm ấy, bộ đồng phục này, là Trình Vọng mang đi.

Lại nhìn Ân Chi Dao lần nữa, ánh mắt Hứa Nhã Đồng thoáng chốc có vài phần phức tạp.

….

Đầu tháng mười hai, trường tổ chức một trận đấu bóng rổ cho khối mười hai, mục đích là vừa khích lệ học sinh mười hai chăm chỉ học tập, đồng thời cũng phải để ý đến rèn luyện sức khỏe.

Trận đấu còn chưa bắt đầu mà trên khán đài đã ngồi đầy các học sinh tới xem thi đấu, Ân Chi Dao kéo Dụ Bạch chiếm được vị trí tốt nhất.

Kiều Chính Dương mặc áo thể thao dài tay ôm sát, cùng một đám anh em khí thế hừng hực tiến vào sân. Bộ đồ thể thao trên người xanh xanh đỏ đỏ, hệt một con két.

Ân Chi Dao rất trông chờ Trình Vọng anh tuấn đẹp trai trong bộ đồ bóng rổ màu lá phong đỏ kia, chẳng qua chờ một lúc lâu vẫn không thấy Trình Vọng ra sân.

Kiều Chính Dương quay đầu phát hiện Ân Chi Dao và Dụ Bạch ngồi ở hàng đầu của ghế khán giả, dứt khoát chạy tới ngồi xuống cạnh hai cô.

Nói một cách chính xác, chính là ngồi xuống cạnh Dụ Bạch, hăm hở bắt chuyện với Dụ Bạch—

"Dụ Bạch này, có lẽ em đã từng nghe em gái anh nhắc tới anh rồi nhỉ."

Dụ Bạch còn chưa lên tiếng thì Ân Chi Dao đã chẳng chút cảm xúc nói: "Ngại quá, cậu ấy chưa bao giờ nghe."

Kiều Chính Dương phớt lờ, tự mình giới thiệu: "Anh là anh trai vừa anh tuấn đẹp trai vừa thông minh chính trực của Ân Chi Dao, Kiều – Chính – Dương!"

Ân Chi Dao: "Hello, ngài đây có chuyện gì sao, không có chuyện có thể đi cho!"

Kiều Chính Dương đẩy mặt cô ra, tiếp tục quan tâm nói: "Dụ Bạch này, anh thấy sắc mặt em không tốt cho lắm, có phải có chỗ nào không khỏe không. Vào đông rồi, phải mặc nhiều một chút, chăm sóc tốt sức khỏe của mình nhé."

Nói rồi chỉ vào biểu ngữ màu đỏ của trận đấu: "Sức khỏe mới là tiền vốn của sinh mệnh! Em nhìn anh đi, sức khỏe cực tốt, nhìn cơ bắp tay anh này…"

Dụ Bạch nở nụ cười thương mại chuẩn mực của cô nàng, nói: "Em không sao ạ, cảm ơn anh Kiều đã quan tâm. Anh Kiều mặc phong phanh quá, cũng phải chú ý giữ ấm nhé."

Anh – Kiều!

Kiều Chính Dương chẳng khác nào vịt trời lần đầu tiên ùm xuống nước vào ngày xuân, vui đến quên trời quên đất, suýt nữa thì đứt bóng tại chỗ.

Dụ Bạch tiếp tục: "Anh Kiều, anh mau xuống sân đi, đừng để đồng đội chờ sốt ruột, cố lên nhé!"

"Không vội không vội, thêm wechat trước nha, em Dụ Bạch." Nói rồi anh chàng móc điện thoại ra: "Anh quét mã em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!