Chương 28: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Ân Chi Dao bị Tạ Uyên nắm cổ tay, lôi lôi kéo kéo ra khỏi cổng trường.

Trong lòng Ân Chi Dao vẫn thầm trách Tạ Uyên vừa rồi bắt cô phải xin lỗi, dùng sức giãy khỏi tay anh.

"Chỉ vì chuyện nhỏ như bộ đồng phục mà em ra tay đánh người?" Tạ Uyên tức giận, chỉ vào cô nói: "Càng lúc càng làm càn phải không?"

Ân Chi Dao có chút hoảng sợ, nhỏ giọng lầm bầm: "Người một lời không hợp đã xắn tay áo đánh người thì không có tư cách dạy dỗ em."

"Anh đánh nhau, mẹ nó anh đánh nhau là vì ai hả." Tạ Uyên nhịn không được chửi thề: "Em vì một bộ đồng phục rách?"

"Không phải đồng phục rách! Anh chẳng biết gì cả." Ân Chi Dao nổi xung: "Dù gì anh cũng đã giao lại em cho mẹ em rồi, anh còn quản em làm gì chứ!"

Tạ Uyên biết kể từ khi Tô Văn Nhuế dẫn cô nhóc đi, mà anh lại chưa từng nói một câu giữ lại thì Ân Chi Dao vẫn luôn canh cánh chuyện này trong lòng.

"Đúng vậy, hà cớ gì anh phải quản em chứ."

Tạ Uyên cười lạnh, dường như cũng cảm thấy lựa chọn này của mình có phần hoang đường.

Người đàn ông kia hại hắn nhà tan cửa nát, ông ta chết là đáng, thế nên hà cớ gì anh còn muốn quản con gái của ông ta cơ chứ…

Tạ Uyên không để ý cô nữa, xoay người lạnh lùng bỏ đi.

Ân Chi Dao chưa bao giờ trông thấy vẻ mặt vừa thất vọng vừa lạnh lẽo như thế của Tạ Uyên, cô liền có chút hoảng hốt, hét to một tiếng: "Anh trai thối!"

Tạ Uyên dừng bước, một lúc lâu sau mới quay đầu lạnh nhạt nói: "Em cho rằng đến Kiều gia là có thể kê cao gối không cần lo lắng? Người đàn ông Kiều gia kia không phải ba ruột của em, ba của em đã mất rồi, mẹ em còn phải dựa vào ông ta mà sống…Nếu như tự bản thân em không tiến bộ thì em còn có thể trông cậy vào ai?"

Ân Chi Dao chưa từng nghe thấy Tạ Uyên nói chuyện kiểu như vậy, có chút mơ mơ hồ hồ đáp: "Anh…. anh đang nói gì thế…"

Tạ Uyên cắn răng, giọng điệu lạnh lùng: "Cuộc đời mà người cũng như chó, mãi mãi sẽ không có tôn nghiêm, không có tự do, em có từng nghĩ tới một cuộc sống như vậy chưa?"

Không hiểu vì sao nước mắt Ân Chi Dao lại lã chã lăn dài.

Cô ngây ngốc nhìn Tạ Uyên, cảm nhận được lần này Tạ Uyên thật sự nổi giận với cô.

Kiều Chính Dương đứng từ xa quan sát hồi lâu, cảm thấy Tạ Uyên ăn nói quá khó nghe, nhịn không được muốn tiến lên bênh vực Ân Chi Dao nhưng Trình Vọng đã một tay túm áo anh chàng, kéo anh trở lại.

Kiều Chính Dương hết sức bất mãn đối với hành động này của anh: "Mới rồi không phải cậu ra mặt rất oách à, sao giờ lại rúm ró rồi, sợ đánh không lại anh ta hả?"

"Anh trai người ta dạy dỗ em gái, cậu chạy tới ầm ĩ gì chứ."

"Mình cũng là anh trai đó!"

"Cậu mà là anh trai cái gì." Trình Vọng chăm chú nhìn Tạ Uyên đằng xa, bình thản nói: "Học hỏi anh ta nhiều vào, làm thế nào để làm anh người ta."

Sau khi Tạ Uyên rời đi, Ân Chi Dao cô đơn đứng một mình dưới tán cây, lấy ống tay áo mạnh mẽ chùi nước mắt, tựa hồ như vẫn đang tiêu hóa lời anh vừa nói ban nãy.

Kiều Chính Dương chạy lên trước, Trình Vọng cũng cất bước định qua nhưng lúc này lại có người gọi anh.

"Trình Vọng, em chờ một lát."

Trình Vọng quay đầu nhìn, thấy Miss. Trương mặc váy chữ A đang đi tới.

Miss Trương tóc uốn xoăn, đeo kính gọng đen, gương mặt được trang điểm tỉ mỉ trông hết sức chín chắn yêu nghề. Nhưng tuổi của cô lại không lớn, cao lắm là hai bảy, hai tám.

"Em Trình Vọng, cô muốn nói chuyện với em, em có thời gian không?"

Trình Vọng đoán được dụng ý của Miss Trương, gật đầu: "Dạ được, cô Trương."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!