Chuyển ngữ: Mic
Phòng giáo vụ tập trung không ít giáo viên và học sinh, bởi vì sự tham gia của Trình Vọng khiến cho vụ việc từ mâu thuẫn giữa hai nữ sinh trở thành xung đột ẩu đả của hai khối lớp.
Thầy Trần chủ nhiệm khối mười hai không muốn nhiều lời với các nam sinh lớp mười, chỉ có thể làm trò trước mặt Ms. Trương, nghiêm khắc phê bình Trình Vọng một phen, sau đó dẫn Trình Vọng tới văn phòng viết kiểm điểm.
Trình Vọng nhìn cô nhóc đang tội nghiệp đứng ở góc phòng, rất không yên tâm, vốn dĩ không muốn rời đi.
Nhưng ánh mắt của Miss Trương lại liếc anh một cái sắc lẹm.
Trình Vọng thông minh cỡ nào, hiểu được ánh mắt bén ngót đó của Miss Trương thì mười phần hết chín là đã hiểu lầm quan hệ giữa anh và Ân Chi Dao.
Trong Nam Thành Nhất trung, yêu sớm là chuyện vô cùng nghiêm trọng, anh không muốn Ân Chi Dao vướng vào phiền phức nên chỉ có thể theo chủ nhiệm rời đi.
Trình Vọng là học sinh cuối cấp, lại là học sinh gương mẫu, cuộc thi đại học sắp tới vẫn trông cậy vào anh giành vị trí đứng đầu cho trường, thế nên trở thành sự tồn tại mà có muốn đánh muốn mắng cũng không được.
Trong phòng giáo vụ, Ân Chi Dao lại không được may mắn như vậy.
Hứa Nhã Đồng khóc bù lu bù loa trong văn phòng, khóc lóc lên án hành vi bạo lực của Ân Chi Dao, mấy nữ sinh bên cạnh thấp giọng an ủi cô nàng.
Ân Chi Dao chắp tay sau lưng, đứng tựa vào tường, buồn bã không lên tiếng, cũng không hề giải thích.
Miss Trương bảo các học sinh lần lượt tỷ mỉ kể lại nguyên nhân hậu quả sự việc, bất kể là nam sinh hay nữ sinh thì ai nấy đều đồng loạt chỉ trích Ân Chi Dao, bảo cô ra tay trước, đuổi đánh Hứa Nhã Đồng.
Bọn họ nói rất đúng sự thật, Ân Chi Dao không thể phản bác.
Miss Trương đương nhiên sẽ không chỉ nghe lời lẽ từ một phía của các học sinh, cô nhìn Ân Chi Dao, hỏi: "Em có gì muốn nói không?"
Ân Chi Dao thành thực lên tiếng: "Hứa Nhã Đồng mượn đồng phục của em, không có sự đồng ý của em mà đã vứt đồng phục đi."
Hứa Nhã Đồng liên tục giải thích: "Đâu có phải không đền cho cậu đâu, tôi đã nói sẽ đền một bộ mới cho cậu mà!"
"Không giống nhau." Ân Chi Dao tức giận nhìn cô ấy: "Hoàn toàn không giống!"
Mis Trương dường như phát hiện được mấu chốt vấn đề, hỏi: "Có gì không giống? Bộ đồng phục đó với em mà nói có gì quan trọng?"
Ân Chi Dao nhất thời cắn môi, im lặng không lên tiếng, không nói gì nữa.
Đó là bí mật cô giấu ở nơi sâu nhất tim mình.
Hoàng Lị Lị bạn thân bên cạnh Hứa Nhã Đồng chỉ trích Ân Chi Dao: "Cậu ta cố ý gây chuyện với Hứa Nhã Đồng, em thấy cậu ta ganh tỵ Hứa Nhã Đồng có thành tích cao, gia thế tốt."
Miss Trương cảm thấy lí do thế này rất chi hoang đường, cô hiểu con người Ân Chi Dao, cô nhóc mặc dù có chút phản nghịch nhưng tuyệt đối không phải là loại nữ sinh hay ghen tị.
Cô trừng Hoàng Lị Lị: "Em là con giun trong bụng Ân Chi Dao sao, bạn ấy nghĩ gì em cũng biết?"
"Em…. không biết ạ."
"Vậy thì im lặng, đừng có suy đoán vô căn cứ, sợ chưa đủ loạn hay sao."
Hoàng Lị Lị chỉ có thể xấu hổ ngậm miệng.
"Chuyện này cả hai em đều có lỗi." Miss Trương phớt lờ Hứa Nhã Đồng đang khóc lóc, răn dạy: "Em mượn đồng phục của bạn, nhưng không trả lại nguyên vẹn cho chủ, yêu cầu em trước tiên hãy xin lỗi bạn Ân Chi Dao."
"Dựa vào đâu chứ! Cậu ta đánh em, dựa vào đâu bắt em xin lỗi trước!"
"Bởi vì em có lỗi trước."
Hứa Nhã Đồng oan ức nhìn Miss Trương, cắn chặt răng, móc điện thoại ra: "Em muốn báo với ba mẹ em! Cô giúp Ân Chi Dao, em phải báo với ba mẹ, để họ tới phân xử!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!