Chương 24: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Trong tiệm trà sữa, Ân Chi Dao tính tiền, bưng hai ly trà sữa đi qua, đẩy một ly đến trước mặt Trình Vọng: "Em gọi cho anh loại ít ngọt."

"Cảm ơn em kiki."

Kiều Chính Dương thấy cô chỉ mua trà sữa cho Trình Vọng thì trong lòng thoáng không vui, nói: "Của tao đâu?"

Ân Chi Dao: "Muốn uống tự đi mà mua."

Kiều Chính Dương thấy cô nhóc lật mặt trong chớp mắt, kỳ kỳ quái quái nói: "Được, cậu ấy mới là anh trai ruột của mày, tao là kẻ thù không đội trời chung."

"Không, anh không phải kẻ thù một mất một còn của tôi."

Tâm tình Kiều Chính Dương hơi tốt lên một chút thì lại nghe Ân Chi Dao nhấn nhá từng chữ: "Anh – không – xứng."

"…………….."

Kiều Chính Dương uất nghẹn tự mua cho mình một ly trà sữa size siêu bự, ngọt toàn phần, cộng thêm một đống trân châu thạch dừa đầy cả một ly, buồn bực ngồi uống.

Trình Vọng xé vỏ bọc ống hút, trước tiên cẩn thận cắm vào ly cho Ân Chi Dao, đưa tới trước mặt cô.

Ân Chi Dao nói: "Anh mau uống thử đi, vị này em thích nhất đó."

Trình Vọng uống một ngụm trà sữa, sau đó nói với cô: "Em kiki thích, vậy anh cũng thích."

Hai tay Ân Chi Dao đặt úp trên bàn, uống trà sữa, đuôi mắt nhướn lên, hàm chứa nét cười trong veo.

Kiều Chính Dương nhìn hai người, có cảm giác vô cùng không thoải mái: "Hai người…. quan hệ không khỏi tốt quá mức đấy!"

Ân Chi Dao cảm nhận được trong lời nói của anh chàng lại có sự tức giận, hung hăng trừng mắt nhìn anh: "Nhiều trân châu thạch dừa như vậy cũng không bịt được mồm anh."

"Tiểu quỷ chết tiệt, không phải mày nhìn trúng huynh đệ của tao rồi chứ." Kiều Chính Dương một lời đã tiết lộ thiên cơ: "Tao nói cho mày hay, đừng có mà si tâm vọng tưởng. Mày coi lại mày đi, thành tích tệ như thế, tướng mạo lại chẳng đẹp, huynh đệ của tao…mày không xứng đâu."

Ân Chi Dao quả thực bị anh chàng tức chết, mặt đỏ bừng: "Làm gì có!"

"Nói bậy gì đấy." Trình Vọng vo tròn tờ giấy chọi Kiều Chính Dương: "Em gái ngoan như thế, xứng với bất kỳ ai."

Câu này đâm vào trái tim Ân Chi Dao.

Cô nghiêng đầu nhìn Trình Vọng.

Thiếu niên mặc đồng phục trắng chống khủy tay lên bàn, cầm ống hút trà sữa, cụp mắt xuống, hàng mi dài che phủ mí mắt anh, khí chất dịu dàng.

"Em kiki là cô gái rất tốt." Ngữ điệu của anh vừa lười nhác lại vừa ôn nhu, nói với Kiều Chính Dương: "Đừng có công kích người ta nữa."

Kiều Chính Dương hầm hừ với Ân Chi Dao: "Xem đi, huynh đệ tao lương thiện như vậy, lời cậu ấy mày nghe chơi là được rồi, ngàn vạn lần đừng có mà tưởng thật."

Ân Chi Dao hút một ngụm trà sữa: "Anh cứ tha hồ nói, dù gì tôi cũng không muốn tìm bạn trai."

"Mày không tìm bạn trai là vì mày tìm không được." Kiều Chính Dương tiếp tục tức giận: "Ngoan ngoãn thì xài được cái đếch gì, không có nam sinh nào thích loại con gái vừa xấu tính vừa bạo lực như mày đâu."

"Tôi không cần người khác thích!" Ân Chi Dao vươn khủy tay định thúc Kiều Chính Dương

Kiều Chính Dương vội vàng đỡ: "Xem xem! Mày không thể nào yếu ớt một chút giống như bạn nữ cùng bàn của mày được à. Mày thế này á, tìm được bạn trai mới là lạ!"

Trình Vọng khẽ kéo Ân Chi Dao đang kích động, ấn cô ngồi yên, chậm rãi nói: "Em tranh cãi với tên thẳng nam ngốc nghếch này làm gì."

Ân Chi Dao lè lưỡi với Kiều Chính Dương: "Thẳng nam ngốc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!