Chương 23: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Trình Vọng vừa tới cửa nhà thì Ân Chi Dao đã gửi tin nhắn đến: "Anh Trình Vọng, xuống xe chưa?"

Đúng giờ như vậy, chứng tỏ cả một hành trình luôn tập trung sự chú ý của cô.

Khóe môi Trình Vọng nhếch lên, nhanh chóng trả lời: "Tới nhà rồi, chuẩn bị tắm rửa đi ngủ."

Ân Chi Dao: "Ngủ ngon."

Trình Vọng: "Đừng thức đêm, ngủ ngon."

Đặt điện thoại xuống không bao lâu thì trong ngôi nhà trống trải lại vang lên tiếng chuông điện thoại được cài đặt riêng, Trình Vọng bước tới nhận máy.

"Ông nội."

"Dạo này thế nào?"

"Vẫn ổn, thành tích giữa kỳ vẫn luôn giữ vững, không có thay đổi, gần đây cũng đang đọc sách liên quan đến chuyên môn."

Trong điện thoại, giọng của ông cụ khàn khàn mà nghiêm khắc, lại hỏi: "Vẫn chơi trượt ván?"

"Thi thoảng mới chơi một lần." Trình Vọng không thích nói dối người lớn, vì vậy thẳng thắn đáp: "Nhưng không có tham gia thi đấu, chỉ giải trí khi rảnh rỗi."

"Để thư giãn thì được, nhưng không được phép tốn quá nhiều tâm tư vào đó."

Ông cụ thở dài một tiếng, nói: "Con biết tình hình hiện tại của gia đình chúng ta, hiểu chuyện một chút."

"Con hiểu, ông nội."

"Thứ bảy cùng ăn bữa cơm với Hứa gia, không cần ăn mặc quá nghiêm túc."

Trình Vọng im lặng một lúc, nói: "Ông nội, không cần như vậy đâu, cô bé Hứa gia vẫn còn nhỏ."

"Ông biết con không muốn."

Giọng nói khàn khàn đột nhiên lại trở nên nghiêm khắc: "Ba con vừa đi vậy mà lại thanh thản. Nếu ông nội được trẻ lại hai mươi tuổi thì cũng không áp đặt trọng trách nặng nề này lên người con…"

Nói tới đây, thế nhưng lại có chút bi thương.

Hầu kết Trình Vọng động đậy, nuốt xuống chua sót, nói: "Ông nội, con sẽ đi."

"Con gái Hứa gia năm nay cũng thi vào Nam Thành Nhất trung, nghe nói là đứa bé hết sức ưu tú, chính thức gặp mặt một lần, cũng không phải bảo nhất định phải như thế nào, ở trong trường quan tâm đến con bé hơn một chút."

Ông cụ thở dài: "Mối quan hệ này với Hứa gia là cọng rơm duy nhất mà ông nội có thể giữ lại cho con."

Ngày hôm sau tiết hoạt động tự do, Ân Chi Dao đứng ở cầu thang lầu năm, nhìn bóng dáng mấy cậu trai đang chơi bóng rổ ở sân thể dục.

Mặc dù cô không hiểu về bóng rổ, nhưng cũng có thể cảm nhận được rõ ràng, khả năng tấn công của Trình Vọng so vói trước đây mạnh hơn không ít.

Anh là một người hay cười, lúc nở nụ cười đặc biệt rạng ngời tự tin. Nhưng hôm nay toàn bộ quá trình đều cau mày, chưa từng mỉm cười.

Xem ra tâm trạng anh không tốt cho lắm.

"Ân Chi Dao, Miss Trương bảo cậu tới văn phòng nghe chép từ vựng." Bạn học bên cạnh gọi.

"Ừ! Được!"

Tiết trả bài buổi sáng, từ vựng cô viết không đủ điểm, Miss Trương bảo cô và bạn học không đủ điểm khác giờ giải lao tới văn phòng để nghe rồi ghi lại, vừa rồi xem bóng rổ nghĩ vẩn vơ, suýt nữa thì quên mất chuyện này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!