Chương 20: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Trình Vọng không cách nào phủ nhận, quả thực nhịp tim đang tăng tốc.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hiện tại đang là giai đoạn dễ kích động nhất trong cuộc đời con trai, bị một cô nhóc như vậy trêu ghẹo thì đối với bất kỳ cậu trai nào cũng đều là đòn chí mạng, sao có thể không rung động chứ!

Có điều Trình Vọng tuyệt đối không thể thừa nhận suy nghĩ cầm thú này trong đầu mình, dùng sức "thưởng" cho cô một cái cốc sau ót: "Anh động đầu em!"

Ân Chi Dao ôm gáy, rên lên một tiếng: "Đau!"

Anh không giận nói: "Biết đau là được, sau này phải giữ khoảng cách với bạn cùng bàn."

"Người ta đã vạch vĩ tuyến ba tám với em rồi, cũng sẽ không vẽ móng tay cho em nữa, đều nhờ anh ban tặng đó!"

"Em còn vẽ móng tay." Trình Vọng cầm tay Ân Chi Dao lên, nhìn phần móng tay màu đào phớt hồng bóng bẩy một lượt, đẹp thì đẹp thật, khiến người ta yêu thích.

Nhưng anh sẽ không thừa nhận mình có suy nghĩ này, vẫn như cũ nghiêm khắc nói: "Sinh hoạt sau giờ học của em rất phong phú? Không phải bài tập quá ít đấy chứ, có cần anh mua thêm cho em mấy quyển vở luyện nữa không?

"Đừng!"

Dưới sự uy hiếp của Trình Vọng, Ân Chi Dao cuối cùng vẫn ngoan ngoãn nhận sai, biểu thị bản thân sau này sẽ gian khổ phấn đấu, sống đời giản dị, cũng sẽ không tùy tiện sờ tay con trai.

Nhưng đồng thời, cô vẫn ngượng ngùng bổ sung: "Trừ tay anh trai."

Trình Vọng bình thản nói: "Tay anh trai cũng không thể sờ."

Ân Chi Dao từ trong cặp sách lôi ra một tube dưỡng da tay hương hoa cúc mới mua, bóp một ít ra tay, sau đó rụt rè liếc nhìn anh: "Anh ơi, em lỡ vặn nhiều kem dưỡng da tay, em thoa một ít cho anh được không."

Trình Vọng:……..

Tô Văn Nhuế và Kiều Tích Thành phải ra nước ngoài tham gia hội nghị đầu tư hợp tác, lần này đi cũng suýt soát gần nửa tháng.

Vì Kiều Chính Dương và Ân Chi Dao quan hệ cực tệ nên trước khi Tô Văn Nhuế chuẩn bị đi rất không yên tâm, đặc biệt lời hay ý đẹp dặn dò Kiều Chính Dương, bảo anh chàng bao dung em gái, hai anh em sống chung thật tốt, đừng cãi vã.

Kiều Chính Dương sớm đã mong ngóng ngày này, trước mặt người lớn đương nhiên liên tục cam đoan, bày ra thái độ của một người anh trai, quay lưng hướng về phía Ân Chi Dao nở nụ cười "chân thành": "An tâm, con nhất định "chăm sóc" em gái thật tốt."

Ân Chi Dao liếc mắt coi thường, bước qua hỏi Tô Văn Nhuế: "Mẹ, mấy ngày này con có thể về nhà anh ở không?"

Tô Văn Nhuế đưa vali cho Kiều Tích Thành, quay đầu nói với Ân Chi Dao: "Đã thỏa thuận xong là cuối tuần mới tới ở tạm nhà anh con, hơn nữa, từ nhà anh con tới trường phải băng qua nửa thành phố, cậu ta lại không có xe, không thể đưa đón con đến trường tan trường. Mất thời gian đi lại như vậy thì không bằng ngủ nhiều thêm chút, con dậy nổi sao."

Ân Chi Dao cũng biết Tô Văn Nhuế nói không sai, nhà Tạ Uyên cách trường rất xa, sau khi trời vào thu, cô gần như mọc rễ trên giường, dậy sớm là không có khả năng.

Ân Chi Dao liếc nhìn Kiều Chính Dương đứng bên cạnh, Kiều Chính Dương hướng về phía cô làm biểu cảm "Mày toi rồi."

Không chừng đã vạch xong kế hoạch bắt nạt cô như thế nào rồi đây.

……

Quả nhiên, chiều ngày hôm sau, trận bóng rổ của Kiều Chính Dương và bạn học bị hủy bỏ. Sau khi tan học thì về thẳng nhà, mặt dày tìm cách để cô giúp việc ra ngoài.

Sau khi Ân Chi Dao về nhà, gõ cửa một hồi lâu cũng không ai ra mở.

May mà cô sớm đã có chuẩn bị, trước đó đã giấu một chiếc chìa khóa dự phòng trong bãi cỏ sau vườn.

Sau khi thuận lợi vào nhà, cô cũng không như thường lệ ra sau vườn bày giá vẽ nghệch ngoạc mà là đi thẳng vào phòng bắt đầu vùi đầu làm bài tập.

Chính vì có mục tiêu nên cô cũng dần dần bắt đầu để tâm tới chuyện học hành.

Không muốn để Trình Vọng cảm thấy mình là một đứa siêu ngốc, dạy kèm lâu như vậy mà điểm số lại chẳng tăng lên. Cô cũng muốn từng bước từng bước, từ từ đến gần anh hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!