Chương 2: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Buổi tối trong khu biệt thự xa hoa rất yên tĩnh, không có tiếng loảng xoảng của nồi niêu chén bát, cũng không có tiếng khóc inh ỏi của trẻ con, lại càng không có cảm giác khói lửa nhân gian chỉ tồn tại nơi hang cùng ngõ hẻm.

Nơi đây dường như hoàn toàn cách biệt, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả trong vườn hoa dưới lầu, nhắc cho cô biết, cô hãy còn ở nhân gian.

Ân Chi Dao ngồi bên bàn làm bài tập, tay mở video call, chàng trai trên màn hình làn da màu lúa mạch, đường nét gương mặt toát lên vẻ mạnh mẽ, diện mạo anh tuấn.

Trong làn khói bốc lên, anh đang xào rau, thi thoảng truyền tới âm thanh dầu mỡ xèo xèo.

Đầu video bên đó rất ồn ào huyên náo, so với phòng của cô, dường như là hai thế giới tách biệt.

Ân Chi Dao vừa làm bài tập, thỉnh thoảng lại nhìn nhìn màn hình, cảm giác như thể anh vẫn đang ở cạnh bên.

Bận rộn một hồi, Tạ Uyên cầm điện thoại lên, gương mặt xuất hiện bự chảng trước màn hình—

"Ngày đầu tiên tới nhà mới, cảm giác sao rồi."

"Rất ổn."

"Vậyquá tốt."

Trong lòng Ân Chi Dao thực ra có hơi giận anh, giận anh cứ thế dễ dàng để cô đi.

Không hề tranh luận lý lẽ với mẹ cô, một câu cũng không.

"Không có gì muốn nói với anh trai à?"

"Có." Ân Chi Dao nói: "Hôm nay mới biết, trước đây em quá nông cạn."

Tạ Uyên liếc cô một cái: "Lớn rồi hiểu biết được gì?"

"Trước đây nghĩ anh rất đẹp trai, ánh mắt em thật sự thiển cận."

Tạ Uyên:?

Ân Chi Dao tiếp tục: "Hôm nay em gặp được một anh đẹp trai."

Tạ Uyên vừa xào rau, vừa lơ đễnh hỏi: "Rất bảnh à?"

"So với anh thì…. bảnh hơn cả tỷ lần."

Tạ Uyên:……….

Biết thế chả hỏi.

Ân Chi Dao cúp điện thoại, nằm lên giường.

Cô không biết vì sao Tạ Uyên lại dễ dàng để cô rời đi như thé, cô vốn tưởng anh sẽ tranh đấu một phen tới cùng với mẹ mình.

Có lẽ, đối với anh mà nói, mình rốt cuộc vẫn là gánh nặng.

Tháng tám chói chang oi bức, những học sinh khác vẫn đang nghỉ hè, Ân Chi Dao vừa lên trung học đến lớp học thêm.

Nói một cách đơn giản, chính là học bổ túc.

Nhất Trung Nam Thành không hổ là trường trung học trọng điểm cả nước, kỳ nghỉ hè của học sinh lớp dự bị cũng chỉ có một tháng.

Ngày hè nắng gắt, ngoài cửa sổ ve kêu râm ran không ngừng, không khí vừa nóng vừa khó chịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!