Chuyển ngữ: Mic
Quãng thời gian đó, chỉ cần Trình Vọng có thời gian thì sẽ tóm Ân Chi Dao tiến hành bổ túc ma quỷ.
Sự thật chứng minh, chỉ cần cố gắng nhất định thu hoạch trái ngọt. Dưới sự đốc thúc của Trình Vọng, thành tích Ân Chi Dao bắt đầu từ từ tiến bộ.
Kỳ thi giữa kỳ, cô cuối cùng thoát khỏi danh hiệu đội sổ, hơn nữa còn nhảy vọt tiến vào tầm giữa của khối.
Miss Trương dùng tiếng Anh và tiếng Trung ở trước mặt mọi người biểu dương cô hai lần, hiển nhiên là vô cùng bất ngờ, cũng hết sức vui mừng.
Sau thi giữa kỳ, lớp học chào đón lần đổi chỗ đầu tiên từ khi khai giảng.
Miss Trương lập ra quy định đổi chỗ, chính là căn cứ vào thành tích để quyết định.
Mà trong lần thi này, thành tích của Dụ Bạch vượt qua Hứa Nhã Đồng, trở thành top 1 của khối. Thế nên, cô là người đầu tiên vào phòng học chọn chỗ.
Vì để có thể ngồi cùng Ân Chi Dao, cô vẫn chọn vị trí cũ – hàng cuối cùng.
Vốn tưởng hàng cuối là chỗ ngồi không ai chọn, thế nhưng, khiến cô nàng bất ngờ chính là người thứ hai – Hứa Nhã Đồng bước vào, đi thẳng ngồi xuống vị trí cùng bàn với cô.
"Đây là hàng cuối đó." Dụ Bạch kinh ngạc nói.
Hứa Nhã Đồng không chút úp mở: "Mình biết, mình muốn ngồi cùng bàn với cậu."
"Tại sao chứ?"
"Rất tò mò, rốt cuộc cậu làm thế nào kéo bạn học đội sổ của khối tiến bộ mà bản thân vẫn có thể giữ được thứ hạng. Cho nên mình cố ý ngồi đây, học hỏi từ bạn."
Dụ Bạch cực kỳ không thích Hứa Nhã Đồng, bởi vì cô ấy làm gì cũng muốn so sánh với mình. Nếu thật sự ngồi cùng bàn thì ngày tháng sau này chẳng phải ngày ngày sẽ phải diễn "Chân Hoàn*" sao.
*Nguyên văn: Chân Chấp, mình tra thì thấy là do bộ gõ nên Hoàn biến thành Chấp, nhân vật trong bộ Hậu cung Chân Hoàn truyện thì phải.
Dụ Bạch nở nụ cười mỉm điển hình của trà xanh, liên tục xua tay: "Darling à, không phải mình giúp Ân Chi Dao tiến bộ đâu, là cậu ấy tự mình cố gắng thôi."
"Nếu không phải cậu giải đề cho cậu ấy, cậu ấy có thể tiến bộ đến thế sao?" Khóe môi Hứa Nhã Đông nhếch lên nụ cười mỉm "chân thành": "Bạch Bạch, cậu đừng khiêm tốn mà, khiêm tốn quá chính là kiêu ngạo đấy."
"Thật sự không phải mình đâu." Dụ Bạch lấp lửng nói: "Buổi chiều cậu tự đến thư viện xem thử đi sẽ biết là ai."
"Được rồi." Hứa Nhã Đồng nhún nhún vai: "Nếu không phải cậu, vậy mình không có hứng thú."
Dụ Bạch cười không nói.
Ân Chi Dao thấy vị trí của mình đã bị chiếm, mà chỗ ngồi hai bên trước sau Dụ Bạch cũng đã có các bạn học khác tràn đầy trông mong vào cô ấy ngồi.
Cô chỉ có thể ngồi ở vị trí hàng chính giữa, cùng bàn với một cậu bạn xa lạ.
Lúc tan học, Dụ Bạch đi tới cạnh bàn Ân Chi Dao, nũng nịu hỏi: "Bạn Trần Hạng Vũ, chúng ta có thể đổi chỗ được không?"
Nước da Trần Hạng Vũ rất trắng, da mỏng thịt mềm, là một cậu bạn rất đẹp, cách nói chuyện cũng đầy nữ tính.
Dụ Bạch vừa tới thì Trần Hạng Vũ đã lộ vẻ mặt chán ghét tiêu biểu của các nữ sinh trong lớp: "Sao mình phải đổi cho cậu?"
"Vì bạn Ân Chi Dao ghét nhất là ngồi cùng bàn với con trai, phải không nè, bạn Ân Chi Dao."
Ân Chi Dao cười hì hì nhìn cô bạn: "Phải không vậy."
Dụ Bạch dùng sức nhéo cánh tay Ân Chi Dao: "Phải mà."
Thế nhưng, cậu bạn Trần Hạng Vũ vậy mà lại một lời dứt khoát từ chối: "Thế vừa hay, mình cũng không thích ngồi cùng nam sinh, bạn Ân Chi Dao, chúng ta nhất định có thể hòa thuận vui vẻ giống như tỷ muội."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!