Chương 18: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Sáng sớm hôm sau, lúc Ân Chi Dao còn đang mơ mơ màng màng ngủ thì bị tin nhắn Trình Vọng đánh thức.

Nội dung ngắn gọn súc tích: "Tối nay đi xem phim, đi nhé."

Ân Chi Dao lập tức từ trên giường trở mình bật dậy, vuốt vuốt mái tóc xõa tung, nháy mắt tỉnh cả ngủ.

"Đi!"

Sau khi gõ xong một chữ này, cô lại cảm thấy không ổn lắm, vì vậy xóa đi viết lại: "Xem phim gì ạ?"

Trình Vọng: "Không rõ nữa, đi rồi biết."

<!–Ân Chi Dao: "Vậy cũng được."

<!–

Trình Vọng: "Có điều, hôm nay em nhất định phải học thuộc bài khóa."

Ể??

Tâm trạng vốn đang hào hứng phấn chấn của Ân Chi Dao nháy mắt tụt dốc không phanh.

Ân Chi Dao: "Phải học thuộc thì mới đi được ạ?"

Trình Vọng: "Mai là thứ hai rồi, còn không thuộc thì em tính ăn nói thế nào với giáo viên tiếng Anh."

Ân Chi Dao: "Được…rồi."

Trình Vọng: "Tranh thủ thời gian, tối anh kiểm tra."

Ân Chi Dao đặt di động xuống, từ trên giường bò dậy, sau khi vội vàng rửa mặt thì cầm sách tiếng Anh ở trên ban công cục ta cục tác bắt đầu học thuộc.

Ông chú bà cô hàng xóm đứng ở trong vườn nghe thấy, sôi nổi khen cô—

"Vào Nhất Trung đúng là khác hẳn nhỉ."

"Em ki tiến bộ đến thế này à."

"Đáng để phấn đấu, tiếp tục kiên trì nhé."

Ân Chi Dao vui rạo rực, thành thành thật thật học thuộc bài.

Không chỉ Anh văn, cô quyết tâm nhất định phải nâng cao thành tích cả các môn khác, thoát khỏi "danh hiệu vinh quang" nhất từ dưới đếm lên của khối.

Hết cả một buổi sáng, ăn cơm xong ngủ trưa cũng không màng, mãi tới chiều, cuối cùng cũng xem như có thể bập bà bập bẹ nhớ được toàn bộ bài khóa.

Ân Chi Dao lao về phòng như cơn gió, lôi từ trong tủ ra một đống quần áo, chọn lựa tỉ mỉ hồi lâu mới chọn được một chiếc váy màu xanh nhạt, thay đồ, sau đó lại cẩn thận chải đầu, quấn tóc lên, bên tai đeo hai chiếc khoen nhỏ.

"Anh trai thối, thấy em thế nào?" Ân Chi Dao đi tới sân nhà, đứng cạnh Tạ Uyên xoay một vòng: "Đẹp không?"

Tạ Uyên đánh giá cô một lượt, khinh bỉ nói: "Xem phim thôi mà, cần phải trang điểm ăn vận sao. Còn nữa, trời trở lạnh rồi, đừng có mặc váy."

"Đâu có lạnh."

"Vậy cũng không được, về lại cảm lạnh."

Dưới sự kiên trì của Tạ Uyên, Ân Chi Dao chỉ có thể không cam lòng quay về phòng, thay sang quần tây và áo khoác dài tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!