Chuyển ngữ: Mic
May mà ra khỏi quảng trường, đối diện đường cái không xa chính là bệnh viện tỉnh.
Ân Chi Dao lo lắng Kiều Chính Dương khá nặng, một mình Trình Vọng đỡ anh chàng sẽ rất mệt nên cũng vội vàng chạy theo giúp đỡ.
"Em đi theo anh là được."
Trình Vọng thấy Kiều Chính Dương thật sự đau đớn nên dứt khoát cõng anh chàng, chạy lên cầu vượt.
Vóc người Kiều Chính Dương cũng không hề gầy yếu, nhìn từ xa trông như con gấu. Trình Vọng cõng anh lên cầu thang, nhưng mỗi bước chân đều rất vững vàng.
Ân Chi Dao nhìn theo bóng lưng của hai người mà có chút hâm mộ Kiều Chính Dương.
Uầy, cô cũng muốn được anh Trình Vọng cõng.
Ba người đi tới bệnh viện tỉn. Trong phòng khám, dưới sự hỗ trợ của bác sĩ, Kiều Chính Dương cởi giày ra.
Chỉ thấy vị trí mắt cá chân anh sưng hết cả lên, xem ra thực sự là bị trật chân, hơn nữa còn rất nghiêm trọng.
Bác sĩ xử lý sơ miệng vết thương, đắp thuốc tiêu viêm, đồng thời cũng căn dặn anh, thương tổn gân cốt một trăm ngày, ở trong nhà nghỉ ngơi thật tốt, không được tùy tiện cử động.
Sau khi đắp thuốc xong, Ân Chi Dao và Trình Vọng một trái một phải đỡ anh chàng ra khỏi phòng bệnh.
Ân Chi Dao lo lắng hỏi Trình Vọng: "Anh không sao chứ, bọn họ có làm anh bị thương không?"
"Trông anh giống bị thương à?"
Cô lắc lắc đầu, lại nói: "Bộ dạng anh lúc đánh nhau vừa rồi rất hung dữ ấy."
"Dọa em rồi sao?"
"Có một chút."
Cô nhớ lại dáng vẻ đánh nhau hung bạo vừa rồi của Trình Vọng, so với vẻ ôn hòa thường ngày của anh thì cứ như hai người khác nhau hoàn toàn: "Sau này em không dám to tiếng với anh nữa đâu."
Trình Vọng định xoa đầu cô, có điều vẫn đang dìu Kiều Chính Dương nên chỉ dịu dàng nói: "Đừng sợ, anh không đánh em gái mình đâu."
Ân Chi Dao cúi đầu cười: "Vậy được."
Kiều Chính Dương nghe hai người nói qua nói lại thì khinh thường lên tiếng: "Vờ vịt gì chứ đồ bạo lực, với bản lĩnh đó của mày, có mười Trình Vọng cũng đánh không lại mày."
Ân Chi Dao lườm anh: "Anh còn dám nói!"
Trong lòng Kiều Chính Dương rất rất không vui: "Hai người ấy, liệu có thể quan tâm tôi nhiều hơn không! Giờ tôi đau muốn chết luôn nè!"
"Anh chẳng qua chỉ bị trật chân mà thôi, la hét gì chứ."
"Chẳng qua chỉ bị trật chân thôi? Mày không thử bị trật chân đi rồi biết!"
"Vậy anh làm gãy tay anh trai thối của tôi thì sao hả! Tôi còn chưa tính sổ với anh đâu đó."
"Không phải tao! Với thằng đó, tao làm gì có bản lĩnh…"
Kiều Chính Dương đang tính giải thích thì chợt cảm giác được phần eo bị người ta nhéo mạnh một cái, nét mặt vặn vẹo nhìn sang Trình Vọng.
Trên mặt Trình Vọng là nụ cười nhẹ nhàng "ấm áp hòa nhã": "Phàn nàn gì chứ, cậu đánh anh trai người ta, hôm nay bị như vậy coi như là cậu bồi tội với cô bé đi."
"……….."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!