Chương 16: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Kiều Chính Dương hẹn Trình Vọng tới quảng trường tham gia thi đấu, Trình Vọng hơi bị hấp dẫn, quay lưng hỏi Ân Chi Dao: "Bài khóa học thuộc rồi?"

"Ờm…"

Ân Chi Dao cầm sách giáo khoa tiếng Anh, vẫn đang do dự nhưng lại nghe anh nói: "Học xong thì dẫn em ra ngoài chơi."

"Thuộc rồi!"

Đoạn đầu tiên cô thuộc làu làu, nhưng nội dung sau đó thì có chút lắp bắp.

Trình Vọng thấy trong đôi mắt cô nhóc lóe lên ánh sao khát vọng, không muốn dập tắt vui vẻ của cô nên dứt khoát đẩy xe đạp từ trong vườn ra ngoài: "Trước khi đi ngủ học thêm một lần."

"Oh yeah!"

Kiều Chính Dương thấy thế thì rất chi mất hứng, chán ghét nói: "Chúng ta đi thi đấu, cậu dẫn nó theo làm gì, vướng chân vướng tay."

Ân Chi Dao hậm hực trừng mắt với anh, tên ranh này thật sự là càng nhìn càng thấy ghét.

Anh chàng không khách khí độp lại: "Nhìn cái gì mà nhìn, về làm bài tập của mày đi."

Ân Chi Dao quay đầu thành khẩn trông mong nhìn Trình Vọng: "Em muốn đi."

Trình Vọng đương nhiên cũng vui vẻ dẫn cô theo, thoải mái nói: "Lên xe nào."

Ân Chi Dao mím môi cười, khoái chí ngồi lên yên sau xe Trình Vọng, thè lưỡi với Kiều Chính Dương.

Kiều Chính Dương khó chịu nói: "Cậu dẫn nó theo thật à?"

Còn đang nói thì xe đạp đã chạy ra ngoài.

Kiều Chính Dương hết cách, chỉ có thể đẩy xe đạp trong sân nhà mình ra đuổi theo, ầm ĩ với Ân Chi Dao: "Đã ở cùng cậu ta êm đẹp thế thì dứt khoát ở lại nhà cậu ta luôn đi, đừng có cu gáy chiếm tổ se sẻ ở lỳ nhà tao nữa."

"Anh tưởng tôi muốn chắc, nếu anh có thể thuyết phục được mẹ tôi, cho tôi trở về nơi ở ngày trước, sống chung với anh trai thối thì một phút tôi cũng không dây dưa."

Kiều Chính Dương nhất thời cứng miệng, có chút bực bội, mấy phút sau mới nói tiếp: "Lúc mày chưa tới tao sống vui vẻ biết bao nhiêu, mày quấy nhiễu cuộc sống của tao, còn cướp mất ba tao, ông ấy hiện giờ quan tâm mày còn nhiều hơn cả tao."

Ân Chi Dao kéo mí mắt chọc quê anh: "Kiều bảo bảo đáng thương quá đi, sự cưng chiều của papa bị người ta cướp mất rồi."

"Mày muốn chết có đúng không!" Kiều Chính Dương thẹn quá hóa giận, dùng bánh trước xe đạp đụng cô: "Mày nói lại lần nữa thử coi!"

Ân Chi Dao bị anh đụng trúng nên mất thăng bằng, hét lên một tiếng, theo phản xạ ôm eo Trình Vọng.

Trình Vọng tăng tốc, bỏ lại Kiều Chính Dương, đồng thời cũng dặn cô: "Đừng thả tay."

Ân Chi Dao trấn tĩnh lại mới nhận ra mình đang ôm anh, quả thực có chút xấu hổ định buông tay, nhưng nghe Trình Vọng nói vậy thì cô do dự….

Vẫn nên ôm anh đi.

Xe đạp chạy qua mấy con phố, tới gần khu vực trường đại học của Nam Thành.

Ở đây có một câu lạc bộ của thanh thiếu niên yêu thích trượt ván, rất đông những người chơi ván trượt đều ở đây tổ chức các trận thi đấu quy mô nhỏ.

Nơi này có mấy khu vực sân hình chữ U lượn sóng nối tiếp nhau, còn lưu lại vô số vết bánh xe của ván trượt cũng như xe đạp. Dưới đáy sân hình chữ U còn có mấy thứ đại loại như chướng ngại vật hình cân và hình trụ.

Có mấy nam thanh niên và hai ba cô gái mặc quần áo hoa hòe sặc sỡ, đang đạp ván trượt tới lui lượn vòng trong sân chữ U.

Trình Vọng và Kiều Chính Dương đậu xe đạp bên lề đường. Lúc này, một anh chàng mặc áo hoodie rộng thùng thình chạy qua gọi hai người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!