Chuyển ngữ: Mic
Mặt trời ngày thu cũng không gắt, rọi xuống trên người mang đến một cảm giác ấm áp.
Ân Chi Dao ngồi trên ghế đá chiếc bàn tròn nhỏ trong vườn học thuộc lòng, thỉnh thoảng ngước lên, len lén nhìn trộm thiếu niên.
Anh mặc áo hoodie màu đen, làn da càng trở nên trắng hơn dưới ánh mặt trời. Khi bất động, khí chất trong trẻo lạnh lùng, còn khi vận động thì toàn thân năng nổ rực rỡ.
Vườn không lớn, anh cũng không thi triển hết kỹ thuật, nhẹ nhàng trượt ván, xoay người, nhảy lấy đà, ván trượt thỉnh thoảng còn phát ra âm thanh "xạch xạch".
Để ý thấy cô nhóc nhìn trộm mình, Trình Vọng cất giọng hỏi: "Anh làm phiền em học à?"
Ân Chi Dao liên tục lắc đầu, hỏi lại: "Vì sao trong nhà không cho anh chơi trượt ván?"
"Đầu óc không nên dùng cho những việc như thế."
"Vậy đầu óc anh nên đặt ở đâu chứ?"
Trình Vọng nghiêng đầu nhìn ngôi nhà vắng vẻ của mình, né tránh vấn đề này, chỉ nói: "Học đó."
Ân Chi Dao lộ vẻ nghi hoặc: "Nhưng thành tích anh rất tốt mà."
"Vẫn chưa đủ giỏi."
"Vậy mà còn chưa đủ giỏi nữa hả, anh chắc chắn có thể đậu vào trường đại học danh tiếng, còn có thể vượt điểm chuẩn rất rất nhiều đó." Ân Chi Dao ngưỡng mộ cảm thán: "Thế còn chưa giỏi thì phải thế nào mới được chứ?"
"Không chỉ là tri thức trong sách." Trình Vọng xách ván trượt, đi tới ngồi xuống ghế đá trước mặt cô: "Còn có nội dung ở rất nhiều phương diện."
Ân Chi Dao nhìn mồ hôi bết trên tóc anh, vì thế rút khăn giấy, hỏi: "Còn có gì nữa sao?"
"Bằng cấp, kiến thức, đối nhân xử thế, khả năng lãnh đạo, năng lực thực hiện, rất nhiều…"
"Anh phải học nhiều vậy á." Ân Chi Dao có chút đau lòng nói: "Phải học nhiều thứ như vậy, anh không mệt sao?"
Đầu ngón tay Trình Vọng chỉ vào sách Anh văn đang mở trên bàn: "Em học thấy mệt không?"
"Thành tích em không tốt." Ân Chi Dao thở dài, "Nhưng học thuộc lòng thật sự rất mệt đó. Em tốn công mất sức đến vậy mà mới nhớ được một đoạn thôi."
Trình Vọng bình thản nói: "Không có gì là dễ dàng cả."
Aanh Chi Dao nhỏ giọng thì thầm: "Đúng vậy đúng vậy, sau khi lớn rồi, thật sự là không có chuyện gì dễ dàng."
Trình Vọng liếc nhìn cô: "Em vẫn còn nhỏ lắm."
Ân Chi Dao bất mãn lè lưỡi với anh.
Trình Vọng chợt nhớ tới gì đó, ngồi xuống chiếc ghế gần cô nhất: "Có điều nói ra thì, lớp mười cũng không tính là nhỏ."
"Vốn là vậy mà!"
Trình Vọng bày ra bộ dạng của một ông anh hiểu chuyện, thấu tình đạt lý nói: "Giống như cuộc điện thoại anh vừa nhận đấy, sau khi bước vào thời thanh xuân thì đối với bạn khác giới nảy sinh hảo cảm, chuyện này rất bình thường."
Tâm tư lẳng lặng học bài của Ân Chi Dao bị gián đoạn, đột nhiên trở nên căng thẳng: "Anh… tự nhiên anh giảng giải tri thức thời thanh xuân với em làm gì, em cũng…đâu cần biết mấy thứ này."
Cô nói như vậy, không thể nghi ngờ chính là giấu đầu lòi đuôi. Trình Vọng càng chắc chắn suy đoán trong lòng, cô nhóc này có thể thật sự đang yêu đương.
Trình Vọng hiển nhiên là kiểu người làm gì cũng có sách lược, sẽ không lỗ mãng nói thẳng. Tính cách Ân Chi Dao manh động, nói thẳng thực sự có thể khiến cô nhóc thẹn quá hóa giận, không chịu thổ lộ tiếng lòng với mình.
Anh sáp lại gần cô, rất chi dịu dàng nói: "Em không cần phải gạt anh, bất cứ lúc nào, anh trai cũng sẽ đứng bên cạnh em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!