Chương 14: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Mặt trời ban trưa nóng hầm hập, phòng tự học trong thư viện rất ít người, chỉ có vài học sinh lớp mười hai đang nằm bò ra bàn nghỉ ngơi.

Dưới sự giám sát của Trình Vọng, Ân Chi Dao cuối cùng làm xong bài tập tiếng Anh.

Trình Vọng xòe tay, cô nhóc lề mà lề mề đẩy quyển vở vào tay anh, để anh kiểm tra.

Trình Vọng cầm bút lên, gạch gạch xoành xoạch trên vở.

Ân Chi Dao thấp thỏm nhìn anh.

So với đối mặt với giáo viên còn thót tim hơn, nghe tiếng bút mà lòng căng thẳng.

Anh thu lại ánh mắt nhu hòa bình thản, không nhìn ra được là cảm xúc gì, thật sự giống một giáo viên vừa nghiêm nghị lại lạnh lùng.

Sau khi kiểm xong bài tập, Trình Vọng đặt bút xuống, không biết làm sao: "Bạn nhỏ, cấp hai em không học tiếng Anh à?"

Ân Chi Dao lí nhí do dự hỏi: "Em sai mấy câu à?"

"Em nên hỏi là làm đúng mấy câu."

"Hic…."

Ân Chi Dao đỏ mặt.

Lúc trước cũng không thấy làm sai là chuyện gì xấu hổ dữ dội, nhưng trước mặt anh…lại cảm thấy không còn mặt mũi.

Trình Vọng cũng không châm chọc cô, dùng bút gõ đầu cô: "Thực không hổ cho vị trí hạng nhất đếm ngược từ dưới lên trong khối của em."

"Em xin lỗi."

Trình Vọng vốn cũng không mắng cô, nhưng thấy bộ dạng như suýt khóc của cô thì cảm thấy mình như một giáo viên nghiêm khắc.

Thấy nhóc con bị dọa sợ….

Anh đẩy vở bài tập đến trước mặt cô, kiên nhẫn chỉ dạy: "Vậy chúng ta bắt đầu giảng từ mẫu ngữ pháp căn bản nhất nhé…."

Thời gian cả một buổi trưa, Trình Vọng dựa theo hình thức của bài tập để bổ túc lỗ hổng cho Ân Chi Dao, gần như bao gồm tất cả mẫu ngữ pháp tiếng Anh cấp hai.

Ân Chi Dao nghe rất chăm chú, cô thấy Trình Vọng giảng siêu hay, so với giáo viên tiếng Anh còn dễ nghe dễ hiểu hơn nhiều.

Đương nhiên, chủ yếu là vì anh đẹp trai, ngắm gương mặt anh thôi, Ân Chi Dao một chút cũng không thấy buồn ngủ.

Buổi chiều, Ân Chi Dao tới phòng giáo viên nộp bài tập.

Miss Trương mở vở bài tập của cô, tất cả các bài đều đã làm, hơn nữa còn làm đúng. Ở trên hình như còn có nét bút gạch xóa, gôm gôm tẩy tẩy, mà trên câu mẫu cũng có dấu vết bị gạch xóa.

Miss Trương gấp vở lại: "Xem ra đã có cao thủ giúp em học bổ túc."

Ân Chi Dao chột dạ, không dám trả lời.

"Nếu đã bổ sung đủ thì chuyện này xem như kết thúc, lần sau nhớ bài tập hàng ngày phải làm đúng hạn, tôi đặc biệt để mắt đến em, đừng hòng qua loa cho xong."

Ân Chi Dao nghe Miss Trương nói vậy thì thở phào nhẹ hõm.

Chỉ cần đừng bắt cô mời phụ huynh thì sao cũng được.

"Cảm ơn cô ạ!" Ân Chi Dao khom lưng, sau đó như cá được phóng sinh, vui vẻ ra khỏi phòng giáo viên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!