Chuyển ngữ: Mic
Ân Chi Dao rối rắm nhìn số điện thoại trong di động hồi lâu, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm không gọi cho Trình Vọng.
Làm xong bài tập của các môn khác, cô nhanh chóng leo lên giường ngủ.
Nhưng sáng hôm sau trên đường tới trường, Ân Chi Dao mới bắt đầu hối hận.
Hùng hổ chơi lớn không đếm xỉa tới anh, cuối cùng người bị thiệt vẫn là mình thôi!
Nếu không lấy vở bài tập tiếng Anh về, nhất định sẽ bị Ms. Trương hung hăng phê bình, thậm chí rất có thể sẽ lại phải mời phụ huynh.
Ân Chi Dao ảo não vò tóc, cúi đầu ủ rũ đến trường.
Ánh mặt trời ban mai trải khắp con đường, tiệm điểm tâm ngoài trường học bốc khói trắng xóa.
Lúc ngang qua tiệm điểm tâm, Ân Chi Dao ngửi thấy mùi bánh bao thịt nóng hổi.
Đúng lúc này lại trông thấy Trình Vọng ngậm bịch sữa tươi đi vào trong tiệm, bên cạnh còn có đám nam sinh Kiều Chính Dương.
Tình cờ gặp mặt, trái tim không nghe lời của Ân Chi Dao đập loạn xạ, nhanh chân bỏ đi.
Nhưng chưa được mấy bước, trong đầu cô liền hiện lên gương mặt nổi giận đùng đùng của Miss Trương thì không khỏi run cầm cập, chỉ có thể sượng mặt quay lại, cắn răng đi vào tiệm điểm tâm.
Kiều Chính Dương chọn hai cái xiaolongbao, đang nhồm nhoàm ăn với mấy nam sinh.
Trình Vọng ăn món nào cũng không có dáng vẻ thô lỗ như những nam sinh khác, nhưng cũng không hề tao nhã, cắn một cái hết nửa cái bánh bao, kế đó là sữa tươi, nhanh chóng thuần thục xử lý xong.
Kiều Chính Dương trông thấy Ân Chi Dao thì mặt liền lạnh tanh: "Làm gì đấy, tao không quen mày, biến đi biến đi!"
Ân Chi Dao bĩu môi: "Cũng đâu phải tìm anh, ảo tưởng sức mạnh."
"Mày……."
Trình Vọng ngẩng lên, đồng tử đen láy bình thản lướt nhìn cô, cuối cùng vẫn đè nén lửa giận, không nổi cơn.
Ân Chi Dao đi tới cạnh Trình Vọng, nhỏ giọng nói: "Vở bài tập của em có ở chỗ anh không?"
Trình Vọng không đáp, tiếp tục ăn bánh bao.
Anh không phải người xấu tính, nhưng thái độ giữa chừng bỏ về ngày hôm qua của cô nhóc khiến anh khó chịu rất lâu.
"Vở bài tập của em để quên trong thư viện, anh có cất giùm em không?"
Đỗ Gia Dĩnh trong nhóm anh lớn bên cạnh thấy gương mặt cô nhóc đã đỏ hết cả lên, không nhịn được huých khủy tay đụng Trình Vọng: "Người ta nói chuyện với cậu đó."
Trình Vọng không khách sáo trả lời: "Cậu no rồi?"
"Hả, vẫn chưa."
"Chưa no còn lo chuyện bao đồng."
Đỗ Gia Dĩnh:……
Không hiểu sao khi không bị dính đạn, anh chàng liền không lên tiếng nữa, lom lom nhìn vị đại gia tâm tình không vui này.
Ân Chi Dao thấy thời gian từng phút từng giây trôi qua, nếu cô vẫn chưa lấy lại bài tập thì ngay cả thời gian chép đáp án cũng không kịp.
Cô cắn răng, dứt khoát kéo cặp sách bên hông Trình Vọng, chuẩn bị mở ra tìm vở bài tập của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!