Chuyển ngữ: Mic
Thư viện của Nam Thành Nhất trung không lớn, chia thành khu vực kho sách – cho mượn sách và khu tự học.
Trên chiếc bàn dài bằng gỗ khu tự học là mấy học sinh lớp mười hai đang vùi đầu khổ não.
Ân Chi Dao ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ, ló đầu ra khỏi quyển sách giáo khoa tiếng Anh, nghệch ngoạc chép lại bài khóa, thỉnh thoảng dùng khóe mắt liếc nhìn Trình Vọng ngồi bên cạnh cô.
Trình Vọng rất nhanh đã hoàn thành xong một mặt bài thi toán tổng hợp, lật sang mặt khác.
Mặt trời buổi hoàng hôn xuyên qua cửa sổ phản chiếu lên gương mặt nghiêng nghiêng của anh, hắt một tầng ánh sáng dìu dịu, lặng lẽ mà bình yên.
Ngón tay thon dài cầm một góc bài thi, tay kia cầm bút, nhanh chóng tính toán trên giấy nháp.
Nét chữ rất đẹp, cho dù chỉ là tiện tay viết.
Suy nghĩ của Ân Chi Dao toàn bộ đều đặt trên người thiếu niên bên cạnh, biết anh cầm bút gõ đầu cô.
"Ui." Cô bị đau kêu lên nho nhỏ.
Ngòi bút của Trình Vòng gõ lên quyển sách của cô: "Em vẽ hay chép bài khóa thế?"
"Bài khóa đó."
"Chép lại."
"Gì chứ! Mơ đi!"
"Gà bới quá, chép lại!" Trình vọng lặp lại: "Chép đàng hoàng."
Ân Chi Dao đã chép được ba lần rồi, giờ Trình Vọng bảo cô chép lại, hơi quá đáng rồi đó nha!
"Giáo viên tiếng Anh đâu có quy định chữ viết." Cô nhìn nét chữ tiếng Anh có cảm giác nghệ thuật gờ
-rá
-phi
-ti dưới ngòi bút, làu bàu: "Anh còn quản lắm thế làm gì."
"Anh cũng không thể quản em." Trình Vọng nói rồi định đứng dậy: "Em tự chép đi, không ngồi với em nữa."
Tim Ân Chi Dao hẫng nhịp, theo phản xạ đưa tay kéo góc áo anh, bĩu môi ấm ức nói: "Chép lại là được chứ gì."
Trình Vọng lại ngồi xuống ghế, lật một đề thi mới, sau đó mở sách giáo khoa đặt trước mặt cô, kiên nhẫn hướng dẫn: "Vừa chép vừa học nhẩm, mỗi một từ đơn đều có ý nghĩa cụ thể của nó, đừng gò chữ, mục đích của chép lại là để ghi nhớ."
"Yêu cầu lắm thế."
"Không phải nói giáo viên bắt em trong vòng một tuần phải thuộc bài khóa à, chép xong vài lần như vậy thì cũng gần như thuộc rồi đó."
Ân Chi Dao lập tức phản bác: "Sao có chuyện đó! Anh chép mấy lần là có thể nhớ chắc?"
Trình Vọng: "Anh đọc một lần là nhớ rồi."
Ân Chi Dao: …..
Cô ngoan ngoãn nghe lời Trình Vọng, vùi đầu chuyên tâm nhẩm bài khóa, vừa nhẩm vừa nhớ, sau khi chép xong một lần thì phát hiện đề toán học của Trình Vọng cũng đã làm xong, lấy ra một quyển đề cương ôn luyện khác, bắt đầu vẽ vẽ viết viết.
Tốc độ làm bài kiểu này cũng nhanh quá rồi đấy anh bạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!