Chương 11: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Trình Vọng và Ân Chi Dao xuống xe ở trạm gần đó, đi qua phía đối diện, một lần nữa lên xe bus quay về, mất thời gian hơn hai lần ngày thường, cuối cùng về tới nhà.

Trong lòng Ân Chi Dao áy náy, thấy mình làm lỡ thời gian của Trình Vọng cho nên vẫn luôn ủ rũ không nói.

Trình Vọng trái lại không hề để tâm, tận chức tẫn trách tiễn cô về tận cửa nhà: "Vào đi, ngủ sớm một chút, đừng thức khuya."

"Ngủ ngon."

Ân Chi Dao chăm chú nhìn theo bóng lưng anh hồi lâu.

Bên cạnh truyền tới âm thanh Kiều Chính Dương "chậc chậc chậc": "Phụ nữ quả nhiên đều là móng heo(1), biết một chân đạp hai thuyền nhỉ."

(1)Ngôn ngữ mạng, ý chỉ người lăng nhăng hay thay lòng

Ân Chi Dao giật mình, quay đầu trông thấy Kiều Chính Dương đang tựa vào bên tường rào, nửa cười nửa không.

"Ai chân đạp hai thuyền!"

"Người con trai hôm trước đưa canh gà cho mày, là một thuyền; bạn tốt Trình Vọng của tao, là thuyền thứ hai." Kiều Chính Dương đếm đầu ngón tay tính toán: "Mày được đó, tao còn nói để Trình Vọng "truyền chiêu" cho mày, dè đâu mày mới là tay lão luyện."

"Là bài tập về nhà quá ít hay là cuộc sống lớp mười hai rảnh rỗi quá." Ân Chi Dao mạnh mẽ đụng anh một cái: "Hạng nhất đếm ngược trong khối mà còn ở đây quản chuyện của tôi á."

"Nè, con nhỏ này mày ăn cái gì mà lớn vậy! Sức mạnh dữ!"

Đụng có một cái mà suýt nữa nội thương luôn.

Ân Chi Dao khinh thường nhìn anh: "Gà cay (2)."

(2) Ngôn ngữ mạng, phát âm gần giống với "rác rưởi"

"Đứa nhất từ dưới đếm lên như mày còn nói tao gà cay."

"Tránh ra, quỷ đáng ghét."

Kiều Chính Dương nhìn cô rầm rầm đi lên lầu, trong lòng ít nhiều có cảm giác là lạ.

Cô và Trình Vọng cũng chỉ ở chung chưa tới mấy ngày, nhưng giữa hai người lại như anh em ruột, đối với anh lại chưa bao giờ có sắc mặt tốt.

Hiển nhiên, Kiều Chính Dương cũng chẳng ham hố gì cô bày ra sắc mặt tốt, vì anh vốn không thích em gái, cũng không cần em gái.

Nhưng mà ấy mà…. có so sánh mới có tổn thương.

Kiều Chính Dương xoa xoa mũi, tâm tình không tốt cho lắm.

Buổi tối, Ân Chi Dao vì chuyện mời phụ huynh mà phát rầu, không dám nói với Tô Văn Nhuế, chỉ có thể thấp thỏm nhắn tin cho anh trai thối.

"Ca ca ca ca ca!" (Anh anh anh anh anh ơi)

"Biến thành gà đi, cục ta cục tác cái gì."

"Anh ơi, ngày mai anh đến trường một lát được không?"

"Tại sao?"

Ân Chi Dao nhíu mày, do dự nói: "Giáo viên tiếng Anh nói cô ấy muốn gặp anh."

"Gặp anh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!