Chuyển ngữ: Mic
Ân Chi Dao cũng không biết vì sao mình lại kỳ lạ như vậy. Lúc trước cô và một đám con trai trong xóm nhỏ đánh nhau, có u có bầm cũng không hề rơi nước mắt.
Phiền muộn tuổi thanh xuân, thật là nhiều quá đi mất.
Ngón tay hơi chai của Trình Vọng xoa xoa khóe mắt cô, đầu ngón tay khẽ gạt đi ẩm ướt.
Anh vuốt đầu ngón tay, khó tin thốt lên: "Úi, khóc thật rồi?"
"Không có." Ân Chi Dao né người, lùi về sau mấy bước, dùng ống tay áo lau lau mắt: "Cát bay vô thôi."
Trình Vọng hiển nhiên không tin, khoanh tay nhìn cô: "Khóc thì khóc thôi, còn cát bay vào gì chứ. Nam thành xanh hóa tốt như vậy, đâu ra cát bay cho em."
Ân Chi Dao bị anh nói đến cứng miệng, chỉ có thể cắn răng, chắp tay sau lưng, cố gắng đè nén lệ trong mắt.
Điên mất thôi, cô sao lại biến thành như vậy!
Chịu không nổi bản thân như thế!
Trình Vọng đối diện với con gái đang rơi nước mắt thì thật sự có chút không biết làm sao, kiên nhẫn hỏi thăm: "Rốt cuộc sao lại khóc vậy, anh đâu có bắt nạt em đâu."
Ân Chi Dao lắc đầu thật mạnh.
"Em không chịu nói, vậy anh chỉ có thể đoán thôi."
Ân Chi Dao nghẹn đỏ mặt, vội lên tiếng: "Anh đừng có mà đoán bậy!"
Trình Vọng có chút khó hiểu nhìn cô bé trước mặt, lại hỏi: "Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không? Có chuyện gì anh trai có thể giúp em?"
Ân Chi Dao vẫn lắc đầu như cũ, vừa nghĩ "Sao anh lại tốt thế chứ", vừa nghĩ "Mình sắp toi thật rồi".
Cô đưa trả ván trượt cho Trình Vọng, chán nản nói: "Sau này chúng ta đừng gặp nữa."
Dứt lời liền xoay người bỏ chạy.
"Em tiểu quỷ này!" Trình Vọng nhanh chân bắt kịp Ân Chi Dao, không chút khách khí kéo áo cô: "Anh thật sự không có bắt nạt em, sao lại tùy tiện nuốt lời như thế."
Ân Chi Dao cũng không biết phải giải thích như thế nào. Cô không phải là cô gái hết sức thông minh, nhưng cho dù không thông minh đi nữa, cô cũng hiểu được rằng, còn tiếp tục tiếp xúc với anh thì cô thật sự thật sự sẽ tiêu đời.
"Em biết anh không thể mang ván trượt về mà, ông nội anh rất hung dữ." Trình Vọng không biết làm sao, giống như dụ dỗ một đứa trẻ, nói với cô: "Em giúp anh trai chuyện này, sau này anh trai đối tối với em, nha."
Ân Chi Dao ở cự ly gần nhìn gương mặt cưng chiều tuấn tú của anh, cảm giác được hơi thở anh gần trong gang tấc, đầu óc trống rỗng, vốn không cách nào suy nghĩ được.
Cô giận dỗi nói: "Em không…không thèm anh đối tốt với em."
Chân mày Trình Vọng bắt đầu nhíu lại, quả thực cảm thấy có chút không biết làm sao: "Có phải con gái tụi em ở lứa tuổi này đều vậy không?"
Ân Chi Dao biết, trong suy nghĩ của anh, cô nhất định đã trở thành "cô gái quái gở" rồi, thậm chí cô còn thấy có chút tuyệt vọng.
Cô giậm chân, nhận lấy ván trượt, vẫn buồn bực như trước không nói lời nào.
Trình Vọng thở phào: "Chúng ta cũng chỉ cách nhau hai cấp lớp thôi mà đã cảm giác được cách biệt tuổi tác khi nói chuyện rồi."
Ân Chi Dao nhìn anh, đáy mắt mang theo ủy khuất: "Anh cảm thấy khó trao đổi với em sao?"
"Có lẽ không phải cách biệt tuổi tác, trước giờ anh không hiểu tâm tư con gái cho lắm."
Trình Vọng thoải mái chia sẻ: "Vì sao em lúc thì ghét anh, lúc lại thích anh, tại sao lại khóc, anh hoàn toàn không hiểu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!