Chương 1: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mic

Ngày mẹ Ân Chi Dao  đón cô về từ khu chung cư xập xệ, ngoài trời mưa rất to.

Phố phường chìm trong màn mưa, nhưng mặc kệ nước mưa cọ rửa thế nào, dường như cũng không thể tẩy sạch được vi khuẩn của sự khó khèo trú trong hang cùng ngõ hẻm.

Ân Chi Dao thò đầu ra ngoài cửa sổ, không ngừng ngoái lại.

Trong cơn mưa như trút, cô thấy bóng dáng Tạ Uyên đang điên cuồng chạy theo.

Anh đuổi theo xe con cả trăm mét, mãi tới khi xe phóng lên cầu vượt cao tốc.

Anh đứng trong mưa, hai tay chống gối, há miệng thở hồng hộc. Nước mưa dọc theo hàng mày thẳng tắp của anh, tí tách tí tách rơi xuống.

Mãi đến khi bóng anh hoàn toàn mất hút ở cuối con phố, Ân Chi Dao cảm thấy dường như nước mưa mơ hồ đọng trong mắt mình.

Mẹ cô, Tô Văn Nhuế bảo Ân Chi Dao đóng cửa, nghiêm khắc trách: "Rất nguy hiểm, đừng có thò đầu ra ngoài cửa sổ!"

Ân Chi Dao mím môi, buồn bã không lên tiếng.

……..

Từ khi còn rất nhỏ, ba mẹ cô đã ly hôn.

Ân Chi Dao vẫn luôn sống cùng ba. Với cô mà nói, thân phận "mẹ" này, vừa lạ lùng vừa xa cách.

Hồi bé, hàng xóm thường xuyên lấy cô ra giễu cợt, nói mẹ không thích cô, không cần cô; mẹ gả cho người có tiền, không cần cô; mẹ có em bé mới, không cần cô.

Bất luận là loại suy đoán nào đi nữa, tóm lại đều là kết quả "không cần cô".

Ân Chi Dao cũng vì vậy, từng núp trong chăn khóc thầm.

Cô trải qua cuộc sống thơ ấu dài dẵng và cô độc như thế, cuối cùng vào một đêm mưa bình thường như mọi khi, ba cô dẫn về một bé trai toàn thân nhếch nhác.

Cậu trai trên mặt đầy bùn, đôi mắt đen như mực tựa như mắt của sói con, ngũ quan góc cạnh ánh lên vẻ mạnh mẽ hung dữ.

Ân Chi Dao sợ tới mức trốn sau cánh cửa.

Anh chính là Tạ Uyên, đứa trẻ mà ba cô nhận nuôi, nghe nói là con của một tù nhân đã tự sát nào đó.

Hồi đầu, Ân Chi Dao vừa ngại vừa sợ anh, thậm chí còn không dám nói chuyện với anh.

Mãi tới sau khi anh hung hăng đánh một thằng nhóc "chế" bài đồng dao, cười nhạo Ân Chi Dao không có mẹ, Ân Chi Dao mới lần đầu tiên nắm bàn tay cáu bẩn của anh, gọi một tiếng "anh".

Hai năm sau, ba cô đột ngột qua đời. Tạ Uyên vừa lên cấp ba liền thôi học, mở một quán ăn dưới gầm cầu, nuôi mình và Ân Chi Dao.

Họ ở trong xóm lao động nghèo có tiền thuê rẻ nhất. Nơi đó, dường như ngay cả tảng đá ở trong xó xỉnh cũng vừa đen vừa bẩn.

Tạ Uyên nhuốm mình trong không khí đầy dầu mỡ và khói thuốc ấy, nhưng lại nuôi nấng lên một bé gái sạch sẽ ngoan ngoãn.

Cô luôn mặc chiếc váy trắng không dính lấy một hạt bụi, tóc thắt bím dễ thương, lúc cười lên, đôi mắt cong cong như trăng non, trong suốt long lanh.

Tuy Tạ Uyên thường bảo cô là con gâu gâu, gọi cô là "em gái gâu gâu", nhưng cô vẫn luôn là mặt trời và vầng trăng sáng trong nhất trong lòng Tạ Uyên, soi rọi tương lai tăm tối ảm đạm của anh.

Cho tới hôm nay, mẹ Ân Chi Dao – Tô Văn Nhuế xuất hiện, dẫn cô rời xa anh.

…….

Sau khi ly hôn với ba, mẹ cô, Tô Văn Nhuế ở thành phố lăn lộn vài năm, cần cù thận trọng, siêng năng phấn đấu, từ một nhân viên bán quần áo thẳng tiến thành nhân viên có lượng tiêu thụ cao nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!