Hoa hoa công tử Lục Chấn Vũ đáng thương lần đầu bị hù dọa như vậy mấy ngày kế tiếp cũng không dám ra khỏi cửa. Chiếc quần ướt nhẹp bị gã ném vào thùng rác nào đó, số điện thoại đám bằng hữu đều bị gã xóa bỏ, mỗi lần nhớ tới Đường Diễm Vân gã sợ đến phát run. Cha của gã Lục Phách Thiên thấy bộ dạng con mình như vậy đi vào hỏi cũng bị gã đuổi ra khỏi phòng.
Mấy ngày nay Tiêu Thần đều dành thời gian theo đuổi cuộc sống chuẩn mực của mình, buổi sáng hắn học tập quyển sổ tay tổng hợp nhận của Đường Diễm Vân, buổi trưa nghỉ ngơi, xế chiều tu luyện Cầm Long Quyết. Buổi tối bạn Tiêu Thần của chúng ta kết thúc một ngày hoàn mỹ cùng Tần Vận. Bất quá Tần Vận oán hận Tiêu Thần không ít bởi công phu trên giường của hắn ngày càng mạnh mẽ khiến mỗi lần hoạt động nàng không thể xuống giường được. Ngày đầu còn đỡ, tới ngày thứ hai bị tiểu tử này khiêu khích nàng vừa cam tâm vừa không cam tâm lên giường cùng hắn.
Trong chớp mắt đã qua bảy ngày, mai là ngày Tiêu Thần thi tuyển vào Lục Trung Lĩnh Hải. Ngày mai cũng là ngày Tiêu Thần xác định được rốt cuộc kiến thức của hắn đến đâu. Bất quá Tiêu Thần không sốt ruột, buổi tối hắn vẫn tới nhà Tần Vận, hai người khỏa thân ôm nhau tựa vào thành giường.
- Chồng. Hôm nay vẫn tiếp tục làm bậy không lo ngày mai đi thi sao?
Tần Vận dựa vào lồng ngực rắn chắc của Tiêu Thần, đưa ngón tay dí vào mũi hắn nói.
- Làm bậy? Sao có thể nói là làm bậy được. Mấy ngày nay bổ sung không ít kiến thức sinh học. Anh thấy trong sách nói rất có lý, cơ thể con người phải vận động mỗi ngày mới hoàn thiện.
Tiêu Thần ra bộ dáng đại sư Phụ, tay phải càng không thành thật mà xoa ngọn nũi của Tần Vận.
Tần Vận gạt tay Tiêu Thần, vẻ nghiêm túc nói:
- Em nói cho chồng biết, không thể tiếp tục nữa, em chịu không nổi.
- Ngày mai anh thi tuyển nếu kết quả không tốt mang trứng ngỗng về vậy phải làm sao? Chẳng lẽ nhờ vợ nuôi sao?
Tiêu Thần làm bộ thở dài nói.
- Nếu không thì được em để chồng phụ trách một vị trí tại công ty được không?
Tần Vận chân thành nói. Trước mắt Tiêu Thần còn chưa nói mọi chuyện của hắn cho nàng nên Tần Vận chỉ coi chồng nhỏ của mình là một người bình thường mà thôi. Nếu không thể đi học sau này không lên được đại học, không tìm được công việc tốt, Tần Vận muốn tạo công việc cho hắn.
Tiêu Thần khẽ cười nói:
- Vợ thật tốt. Bất quá vợ nghĩ rằng anh không thể đỗ lớp cao nhị sao? Nói cho vợ biết, chồng là sao Văn Khúc hạ phàm, ngày mai sẽ đạt điểm tuyệt đối cho vợ thấy.
- Được. Nếu chồng thi đạt điểm tuyệt đối. Không, không cần điểm tuyệt đối, chỉ cần chồng vượt qua kỳ thi, em sẽ đáp ứng một yêu cầu của chồng? Thế nào?
Tần Vận nhìn Tiêu Thần đầy mị lực.
- Được. Kể cả yêu cầu cái kia sao?
Đôi mắt Tiêu Thần lóe lên cái nhìn gian xảo, vẻ mặt Tần Vận lập tức đỏ bừng nhưng cũng gật đầu.
- Vợ vạn tuế.
Tiêu Thần hưng phấn nhào tới:
- Trước hết ăn no ngày mai mới có sức khỏe thi tốt. Ha ha...
- Sao lại có thể xấu xa như vậy chứ?...
Màn đêm vừa buông xuống hoạt động nguyên thủy đã bắt đầu, nhiệt độ trong phòng điều hòa cũng tăng lên không ít.
9h sáng ngày 25 tháng 5 Tiêu Thần có mặt tại phòng làm việc của hiệu trưởng Dương Thiên Nhai. Hiện tại nơi này dùng làm phòng thi của Tiêu Thần, dùng nơi này làm phòng thi cũng thật khoa trương bởi thí sinh chỉ có mình hắn.
- Mẹ kiếp. Sao còn chưa đến? Không phải muốn mình sốt ruột phát điên chứ?
Tiêu Thần ngồi trên ghế da thầm mắng. Đã qua chín giờ mấy vị giáo viên coi thi còn chưa tới, Đường Diễm Vân cũng không có điện thoại cho hắn.
- Cạnh...
Lúc này từ cửa xuất hiện một cô gái khiến đôi mắt Tiêu Thần sáng lên.
Người đẹp này mặc vest đen, ống quần màu lam bó sát tôn lên vóc người cân đối. Nàng cao chừng 1m6, đi một đôi guốc xanh, trên tay cầm túi tài liệu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!