Chương 7: Nàng là nữ nhân của ta

- Em Vân. Sao gặp anh lại muốn rời đi vậy?

Lục Chân Vũ mới vừa bước vào quán đã thấy được tiểu mỹ nhân ngày đêm mong nhớ tâm tình rất tốt, hắn rút ra một hộp Tuyết Giáp, châm một điếu khẽ hỏi:

- Em Vân. Không phải vô tình vậy chứ?

- Lục đại công tử. Tôi nghĩ là anh đa tâm rồi. Tôi không có hứng thú với loại người cầm thú như anh.

Đường Diễm Vân không thèm nể mặt, vừa tránh qua một bên vừa nói.

- Ha ha. Em Vân không biết rồi. Anh mặc dù cầm thú nhưng rất có hứng thú với người đẹp. Nhất là người như em Vân vậy.

Lục Chấn Vũ cười nanh ác đưa một tay ngăn cản Đường Diễm Vân. Bất quá nàng lập tức dùng tay gạt ra theo sau chạy nhanh khỏi quán. Lục Chấn Vũ miệng ngậm điếu Tuyết Giáp đuổi theo.

- Tiêu Thần.

Vừa chạy ra khỏi quán Đường Diễm Vân đã thấy Tiêu Thần trước mặt, thấy được bóng hình cao lớn đó nàng vội vã chaỵ lại phảng phất như tìm được đường cứu mạng.

- Thằng nhãi kia mau tránh ra, đừng có cản đường Lục đại gia ngươi.

Lục Chấn Vũ vừa đuổi tới đã thấy Đường Diễm Vân lẩn trốn sau thân thể một nam sinh cao lớn đẹp trai. Bất quá hắn cho rằng Tiêu Thần chỉ là một người qua đường nên không nhịn được quát mắng.

Hai thanh niên đẹp trai tranh chấp một mỹ nữ khiến đám đông vây quanh tò mò. Lục Chấn Vũ lúc này vô cùng đắc ý, bộ dạng như hoa hoa công tử trước mặt đám đông sỉ nhục người khác khiến hắn có được khoái cảm khó tưởng tượng. Trước mặt bao người dọa được đối phương bỏ chạy, điều này càng thỏa mãn trái tim hư vinh của bọn họ.

- Tao cũng không cản đường chó.

Tiêu Thần vừa cười vừa nói:

- Nếu con chó này chịu gọi vài tiếng ba ba cho tao nghe, tao cũng không ngại thỏa mãn yêu cầu của nó.

- Ha ha...

Trong đám người xem kịch vang lên không ít tiếng cười tỏ vẻ đồng tình với câu mắng của Tiêu Thần.

- Phì.

Đường Diễm Vân trốn sau lưng Tiêu Thần bị hắn chọc cười tâm trạng cũng khá hơn không ít. Nhưng nàng lập tức cảm thấy lo lắng cho Tiêu Thần, phải biết Lục Chấn Vũ kia tại Lĩnh Hải là một trong số hoa hoa công tử nổi tiếng, Tiêu Thần bất quá chỉ là một học sinh mới tới, trước mặt nhiều người Tiêu Thần khiến Lục Chấn Vũ mất thể diện, nhất định hắn sẽ không bỏ qua.

Nghĩ tới đây Đường Diễm Vân kéo tay áo Tiêu Thần nhắc nhở hắn:

- Em không nên chọc vào hắn, để chị đối phó hắn là được.

- Không sao đâu. Chị Diễm Vân. Chị chờ xem kịch vui nhé.

Tiêu Thần ghé sát tai Đường Diễm Vân khẽ nói.

- Mẹ kiếp... Đây là tự mày tìm chết.

Lục Chấn Vũ phun điếu Tuyết Giáp, mở miệng chửi lớn.

Bị Tiêu Thần mắng là " con chó" Lục Chấn Vũ tức giận tới cứng người. Hơn nữa thằng khốn này trước mặt nhiều người làm ra bộ dạng bản thân hắn đang theo đuổi người phụ nữ của đối phương. Lục đại công tử vốn không phải người nhã nhặn, mặc dù ăn mặc rất có văn hóa nhưng trong người chảy đầy dòng máu lưu manh, nếu đối phương dám chửi mình như vậy cũng phải để thằng nhãi đó trả giá.

- Đúng vậy. Con chó này không biết tao hả? Tiêu gia của mày có một ngoại hiệu, Đông Phương Tầm Tử. Nếu mày có thể khiến bố mày chết, bố mày sẽ rất cám ơn.

Tiêu Thần bắt chước âm thanh diễn viên trong trích đoạn phim khiến đám người xung quanh càng hưng phấn cười lớn hơn, không ít người trực tiếp ôm bụng cười.

- Ha ha... Cười chết tao mất thôi...

Lục Chấn Vũ vẻ mặt đỏ bừng, chỉ vào đám người xung quanh quát mắng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!