Trên đường phố phồn hoa tấp nập có một người lặng lẽ bước, Tiêu Thần lúc này không khỏi mê man, bước chân vô định. Từ nhỏ hắn là một đứa trẻ mồ côi, nhờ sự cưu mang của mọi người mà trưởng thành. Sau lại theo Tạ Đông tới thành phố, kế đó chỉ là giết người và giết người. Hiện tại Tạ Đông đã bỏ đi, hơn nữa sẽ không trở về trong thời gian ngắn.
Về nhà? Không có cha mẹ thì nơi nào gọi là nhà?
- Sinh nhật vui vẻ. Chúc sinh nhật vui vẻ...
Từ một nhà trọ xa xa truyền ra tiếng hát mừng sinh nhật, điện thoại Tiêu Thần lúc này cũng vang lên...
- Tiểu Thần. Sinh nhật vui vẻ...
Từ điện thoại vang lên giọng nữ thành thục mang theo chút ôn nhu cùng mị hoặc.
- Chị Vận?
Tiêu Thần kinh ngạc nói.
- Ha ha... Em đang ngồi cùng bạn bè sao?
Tần Vận kinh ngạc hỏi, nàng rõ ràng nghe được âm thanh bài hát chúc mừng sinh nhật bên phía Tiêu Thần.
- Không có ai. Trừ chị ra ngay cả em cũng không nhớ rõ được sinh nhật mình. Âm thanh đó là từ nhà trọ phía trước...
Tiêu Thần có chút tự diễu nói. Từ nhỏ tới lớn hắn chưa từng tổ chức sinh nhật bởi vậy hắn cũng quên mất sinh nhật mình là ngày nào. Cũng bởi điều này nên hắn vô cùng cảm động khi Tần Vận sau vài lần quan hệ, dù bận rộn chuyện công ty vẫn nhớ sinh nhật mình.
- Tiểu Thần. Tới chỗ chị đi, chị sẽ tổ chức sinh nhật cho em.
Giọng Tần Vận rất ngọt ngào. Sau vài lần tiếp xúc cùng Tiêu Thần nàng biết đứa bé này cất dấu rất nhiều chuyện không nói cùng mình. Đối với phụ nữ tầm tuổi nàng, diện mạo bên ngoài cùng tiền tài đã không cách nào đánh động tâm tư, chuyện cũ của người thanh niên trẻ đó mới thật sự thu hút nàng.
- Được...
Tiêu Thần lên tiếng, theo sau nói một câu:
- Chị Vận. Em rất nhớ chị. Buổi tối chuẩn bị sẵn sàng, em muốn chị.
Trên phòng ngủ tại lầu hai của căn nhà, hồi tuồng lúc này vừa mới kết thúc.
Người đàn ông khẽ kéo tấm chăn ôn nhu đắp lên thân thể nữ nhân bên trên, mà nữ nhân cũng không có ý nghĩ rời khỏi vị trí này bởi thế nàng để tùy ý cho hắn vuốt ve tấm lưng trần.
- Hì... em ngày càng lợi hại đó...
Tần Vận ghé vào tai Tiêu Thần khẽ nói, tới lúc thỏa mãn nhất khóe miệng nàng xuất hiện nụ cười hạnh phúc.
Tần Vận năm nay hai mươi tám tuổi, là giám đốc của một công ty thời trang tại thành phố Lĩnh Hải. Công ty của nàng quy mô mặc dù không quá lớn nhưng trong hàng ngàn, vạn công ty tại Lĩnh Hải cũng không hề nhỏ. Hơn nữa nàng là nữ nhân, đạt được thành tựu này tại Lĩnh Hải cũng không có mấy người.
Một lần tại quán bar ngẫu nhiên gặp gỡ hai người lập tức phát sinh quan hệ, chẳng qua bình thường cả hai rất ít khi liên lạc. Tần Vận lúc này có một cảm giác rất kỳ lạ, chính là nàng rất khó dứt bỏ người đàn ông này về cả phương diện thân thể hay tâm hồn. Khi ở cùng hắn nàng luôn luôn có được khoái cảm không tầm thường, điều duy nhất khiến nàng suy nghĩ chính là việc Tiêu Thần mới chỉ mười bảy tuổi mà nàng đã hai mươi tám.
Nếu hai người xuất hiện cùng nhau Tần Vận không dám tưởng tượng ánh mắt mọi người nhìn nàng cũng như nhìn cậu trai trẻ này.
- Ha ha. Chị có thể tìm mấy chị em tới đây...
Tiêu Thần cười hì hì, khẽ vuốt ve thân thể Tần Vận.
- Em đó. Thật là xấu, mỗi ngày chỉ nghĩ tới chuyện này thôi hả?
Gương mặt Tần Vận đỏ bừng, đang muốn đứng dậy nhưng cảm giác được phía dưới truyền lên cảm giác đau đớn vội kêu lên:
- Đáng ghét. Sau lại lớn lên rồi?
- Lớn mới có thể làm việc tốt mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!