- Tránh ra..
Tiêu Thần vội vàng đẩy Lương Yến Yến sang một bên. Mũi ngân châm độc phóng tới đụng phải mặt sau chiến di động một tiểu tử dùng gần đó.
Tiêu Thần nhanh chóng kéo Lương Yến Yến bỏ chạy.
- Cậu làm gì mà đẩy tôi. Đau chết được.
Lương Yến Yến oán giận nói, kế đó vỗ vỗ mông phủi bụi.
- Đi mau. Đám người kia bất chấp tất cả tấn công cô.
Tiêu Thần chau mày không biết từ đâu lấy được nắp thùng rác đồng thời có ý bảo Lương Yến Yến nhìn lại hướng người thanh niên cầm di động đang chụp ảnh.
- Anh đẹp trai. Chụp dùm tôi và bạn gái một tấm.
Tiêu Thần đột nhiên ôm eo Lương Yến Yến, ngay khi cô còn kinh ngạc đã phối hợp tạo dáng. Một tấm ảnh kỳ lạ vừa xuất hiện, đôi nam nữ với nụ cười quỷ dị, hơn nữa còn dùng nắp thùng rác làm phông.
- Hừ. Lúc này cậu còn có tâm tư đó sao? Còn không mau đi.
Lương Yến Yến nũng nịu quát.
- Đi mau.
Cô muốn kéo Tiêu Thần rời đi nhưng hắn giống như bị đóng đinh dưới chân, bất luận cô dùng sức ra sao hắn cũng không nhúc nhích.
- Cô nặng mấy cân?
Tiêu Thần đột nhiên hỏi.
- Hả? Cậu muốn chết. Lúc khẩn cấp như vậy còn có tâm tư hỏi mấy cái này? Nhanh chạy thôi.
Lương Yến Yến có chút chán nản mắng Tiêu Thần. Người này thật không đàng hoàng, bản thân nàng tìm hắn giúp liệu có ổn không?
Tiêu Thần kéo Lương Yến Yến ra trước mặt, nói:
- Tôi nghĩ được một cách có thể an toàn rời khỏi quảng trường này nhưng cần cô phối hợp.
- Cách gì?
Lương Yến Yến hưng phấn hỏi.
Thiếu nữ này quả thật còn non không biết gia súc Tiêu Thần đang muốn mượn cơ hội chiếm đại tiện nghi. Phần thân dưới của hắn đang đụng trúng bụng Lương Yến Yến nhưng cô nàng còn chưa phát hiện ra.
- À. Anh đẹp trai kia. Chụp tiếp dùng chúng tôi một tấm đi.
Tiêu Thần đột nhiên chuyển hướng qua người thanh niên khi nãy. Kế đó quay lại nói với Lương Yến Yến:
- Cô trèo lên lưng tôi. Tôi cõng cô lao ra.
- Tôi trèo lên lưng cậu? Có được không?
Lương Yến Yến hỏi. Đừng nhìn cô chỉ cam mét sáu, cân nặng của cô cũng khá lớn. Một người chạy còn khó thoát huống hồ trên lưng cõng theo một người.
- Đừng nhiều lời như vậy. Mau nằm sấp trên lưng tôi đi.
Tiêu Thần ngồi xổm xuống để Lương Yến Yến trèo lên:
- Để nắp thùng này phía sau bảo vệ lưng cô biết chưa. Ngàn vạn lần không được để ám khí bắn trúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!