Chương 24: Mẹ vợ là chị Phương Nhã.

- Ha. Không lâu. Không được nửa năm.

Uông Tiểu Kỳ có chút hoảng hốt trả lời. Chẳng qua bởi nói dối nên nàng không chút tự tin.

- Ha ha... Chắc tình cảm của hai người cũng khá thân thiết. Hiện tại yêu nhau được nửa năm không dễ dàng đâu.

Hà Phương Nhã thở dài nói. Kế đó hỏi tiếp:

- Tiểu tử này tới đây mua quần áo khẳng định là ông chủ lớn hả?

- Cũng không phải. Hắn có chút tiền nhỏ thôi.

Uông Tiểu Kỳ khẩn trương trả lời. Phải liên tục nói dối đối với nữ giáo viên như nàng thật là chuyện không dễ dàng.

Hà Phương Nhã còn muốn hỏi Uông Tiểu Kỳ nhưng từ phòng thay đồ Tiêu Thần đã mặc bộ đồ mới đi ra. Màu áo kết hợp cùng quần bò khiến cả người hắn như tỏa ra ánh sáng. Hơn nữa thân thể Tiêu Thần cao hơn 1m8 khiến hắn càng trở lên tuấn tú. Chẳng qua trong mắt Hà Phương Nhã lúc này toát ra sự căm ghét, căm hận chân chính.

Tiêu Thần vui thích. Đối với người đẹp chọn quần áo dùm mình hắn mỉm cười:

- Trông thế nào?

- Được. Rất đẹp.

Uông Tiểu Kỳ nhỏ giọng tán thưởng. Trên mặt nàng có chút phớt hồng động lòng người. Ánh mắt Tiêu Thần chuyển hướng về người đẹp, khẽ cười nói:

- Cám ơn cô.

- Ha ha. Đừng cám ơn. Chị tên Hà Phương Nhã.

Hà Phương Nhã vươn tay bắt tay Tiêu Thần. Hắn cảm giác được đôi tay nàng rất mềm nhưng chưa kịp cảm nhân thêm nàng đã rút tay về khiến hắn không khỏi cảm thấy thất vọng.

- Hôm nay rất cám ơn chị Phương Nhã. Em tên Tiêu Thần, chị Phương Nhã có thể gọi em là Tiêu Thần.

Tiêu Thần khẽ cười, nhìn thấy mỹ phụ lập tức thay đổi cách xưng hô.

- Tiêu Thần. Cậu quá khách khí. Chỉ cần cậu thích là tốt rồi. Không biết hôm nay có phải cậu muốn đi gặp ai không?

Hà Phương Nhã có ý dò hỏi, Tiêu Thần đang muốn trả lời, Uông Tiểu Kỳ bên cạnh cảm thấy có vẻ không ổn.

Nếu tiểu tử kia nói đi mua quần áo để gặp mẹ bạn gái chẳng phải lộ ra vừa rồi nàng nói dối sao? Xấu hổ chết người.

Không đợi Tiêu Thần mở miệng bên hông hắn đã bị Uông Tiểu Kỳ tập kích. Tiêu Thần có chút giận dữ nói:

- Có chuyện gì?

- Cùng tôi ra đây.

Uông Tiểu Kỳ dứt lời vội vàng ghé miệng vào tai Tiêu Thần thần thần bí bí nói:

- Hiện tại tôi gặp Đại di mụ. Bụng rất đau, tôi phải đi WC. Cậu mau dẫn tôi về.

- Hả? Gặp Đại di mụ. Trong cửa hàng cũng có nhà vệ sinh mà.

Tiêu Thần khó hiểu nói.

- Người ta không quen nhà vệ sinh ở đây. Tóm lại hiện tại phải mang tôi về. Bằng không tôi và cậu tuyệt giao.

Giọng Uông Tiểu Kỳ từ mềm mỏng biến thành cương liệt. Đồng thời cười nói với Hà Phương Nhã:

- Chị Phương Nhã. Cám ơn đã vì em chọn quần áo dùm Tiêu Thần. Hiện tại em có việc gấp chỉ sợ không nói chuyện lâu hơn được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!