Nhìn người đẹp dùng dao nĩa cắt thịt bò trong chiếc khay trước mặt, kế đó chậm rãi đưa từng miếng nhỏ vào miệng, cuối cùng dùng đôi môi đỏ mọng tinh tế nhai nuốt Tiêu Thần không khỏi kinh ngạc, miệng khẽ cười. Vị Uông đại tiểu thư này tác phong trên bục giảng không khác gì bão tố, thật khiến người ta hoài nghi cuộc sống có còn cái gì gọi là thục nữ hay không?
- Cậu luôn nhìn tôi như vậy không phải đã yêu tôi rồi chứ? Nghìn vạn lần không nên yêu chị, chị chỉ là một truyền thuyết mà thôi.
Uông Tiểu Kỳ ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt Tiêu Thần không đổi nhìn mình, khẽ nói.
Đôi mắt nàng mở thật lớn, không phải ánh mắt hắn đang không an phận chứ?
- Cô thôi đi. Tôi với nữ nhân hành tinh khác không có hứng thú.
Tiêu Thần thu hồi ánh mắt, nhanh chóng cúi đầu giải quyết đĩa thịt bò.
Tôi trốn còn chưa được, lại muốn chọc vào cô sao?
- Nữ nhân ngoài hành tinh? Tiêu Thần khi nào cậu gặp người ngoài hành tinh hả? Trời ạ. Mau kể cho tôi nghe đi.
Uông Tiểu Kỳ kích động kéo tay Tiêu Thần, thiếu chút nữa dao nĩa trong tay hắn rơi rụng hết. Cũng không biết cô ta kích động thật hay giả bộ để lau tay nữa.
- Đại tiểu thư. Cô tha cho tôi được không? Cô làm bộ dạng khách khác khí khí hào phóng nhưng không xem lại hình tượng của mình đi. Xem chừng đám người xung quanh coi chúng ta ta hai kẻ bị bệnh thần kinh đó.
Tiêu Thần xám mặt, thầm nghĩ áp lực cùng ăn cơm với cô nàng này quá lớn. Không phải cô nàng có dung nhan khiếp thần dọa quỷ mà bởi tố chất mạnh mẽ như sấm sét này.
- Hả?
Uông Tiểu Kỳ lập tức nhìn bốn phía, quả nhiên có rất nhiều người đánh mắt lại đây. Cúi đầu thấy tay mình đang kéo Tiêu Thàn nàng thầm nghĩ không ổn, vội vàng buông tay hắn cúi đầu ăn tiếp.
Mười lăm phút tiếp theo hai người không ai dám nói với ai câu nào. Đặc biệt anh bạnTiêu Thần càng sợ tiếp tục nói nhảm với cô nàng này sẽ phát sinh thêm chuyện thú vị hơn nữa.
Ngồi tại khu vực này trong quán rượu Cảnh Dương tổng cộng có ba bàn dùng cơm. Lúc này một gã đàn ông tiến về phía bàn Tiêu Thần. Nhìn qua người này chừng ngũ tuần, khuôn mặt như hề Sác lô, mặc một chiếc quần ngắn xẻ tà, trên thân măng chiếc áo T
-shirt mười phần cá tính bởi dòng chữ trên đó.
- Chị dâu đã chết. Ca chỉ là một truyền thuyết.
- Tiểu thư. Tôi có thể mời cô một chén rượu không?
Gã trung niên vẻ mặt tươi cười hướng Uông Tiểu Kỳ bày tỏ, miệng gã nhếch lên để lộ những chiếc rằng vàng chóe.
- Tôi nôn mất.
Uông Tiểu Kỳ ngẩng đầu lên thấy được bộ dạng của người này khối thịt bò trong miệng nàng lập tức bay ra bắn thằng vào hai chiếc răng vàng khủng bố trên mặt gã. Gã trung niên ngây ra một lát sau đó không hiểu nghĩ gì kế đó dùng lưỡi cuốn miếng thịt bò nhai nuốt luôn.
- Tiểu thư thật sự khách khí. Không ngờ mời lão Ngưu tôi ăn thịt bò. Điều này khiến lão Ngưu tôi cảm thấy thật xấu hổ.
Gã trung niên hưng phấn nói.
- Ộc...
Uông Tiểu Kỳ vừa ăn những gì lúc này phun ra toàn bộ. Bạn học Tiêu Thần của hcungs ta ở một bên chứng kiến màn kinh điển này thấy Uông Tiểu Kỳ ói ra lập tức tiến tới vỗ vỗ vai cô, nhỏ giọng trấn an:
- Cô giáo Uông. Phải bình tĩnh. Trên thế giới này loại người nào cũng có. Giống như ông chú cực phẩm này, chúng ta càng phải tỏ ra thông cảm, tỏ ra khâm phục.
- Người anh em trẻ tuổi này quả thật là tri âm, biết được tâm tư trong lòng ông chú này.
Gã trung niên cảm động muốn rơi nước mắt. Lão thấy có người muốn bày tỏ bộ dạng khâm phục không khỏi ca ngợi thượng đế trên thế gian này còn lắm người tốt.
- Ông chú. Mặc dù chú vô cùng phi thường nhưng đáng quý hơn là ở độ tuổi này còn có trí tuệ cao siêu, suy đoán như thần, thưởng thức được người đẹp này. Tình huống đó mà chú còn có thể hành động như vậy thật đáng khen.
Tiêu Thần vỗ vai gã trung niên tán thưởng nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!