Chương 1: Kiêu ngạo phóng xe như bay

- Không thể quên. Dù đến chết cũng không thể quên.

- Vận mệnh của ngươi từ khi sinh ra đã được quyết định, chính là...

Âm thanh già nua không ngừng vang lên trong đầu nhưng những câu nói quan trọng lại không thể nghe rõ ràng.

- Không thể quên gì? Vận mệnh của ta là gì?

Kẽo kẹt, kẽo kẹt...

Chiếc giường gỗ yếu ớt dường như không chịu nổi sức nặng của Tiêu Thần. Hô hấp dồn dập, vẻ mặt ngưng trọng, một lần nữa Tiêu Thần từ trong mộng tỉnh lại nhưng kết quả vẫn như trước, hắn không biết được vận mệnh của mình có thực sự tồn tại?

" Nếu như bản thân mình nhớ không nhầm giấc mơ này đã lặp lại trăm lần. Mẹ kiếp. Thật sự thống khổ mà."

Tiêu Thần ngồi dậy, với đồng hồ báo thức bên cạnh, lúc này đã là 7h30 sáng, hắn mắng tiếp vài câu nữa rồi tiến vào nhà tắm.

Căn nhà này có ba phòng, đối với một người như Tiêu Thần mà nói quả thật có chút rộng rãi. Trên thực tế hắn chỉ sử dụng căn phòng phía Bắc, hai phòng còn lại mấy tháng liền hắn cũng chưa đi vào, bên trong xem chừng đã phủ đầy bụi.

Tám giờ kém năm Tiêu Thần thân quấn khăn tắm xuất hiện trong đại sảnh. Đứng trước gương ánh mắt Tiêu Thần không nhìn vào hình ảnh của mình mà vẫn mải mê suy nghĩ về giấc mộng kia.

- Không biết rốt cuộc giấc mộng quỷ quái đó là gì? Năm năm nay nó xuất hiện cả trăm lần, xem ra cần phải hỏi lão già.

Tiêu Thần thì thào lẩm bẩm.

" Lão già" trong miệng Tiêu Thần chính là cha nuôi của hắn, Tạ Đông. Tiêu Thần tử nhỏ đã là cô nhi, hắn lớn lên ở nông thôn. Năm năm trước đây Tạ Đông đi qua quê của Tiêu Thần đã dẫn hắn theo cùng. Tạ Đông cung cấp hết thảy chi phí cho Tiêu Thần, bất quá cũng chỉ có Tiêu Thần biết thời gian năm năm đó rốt cuộc đã xảy ra những gì. Đối với Tạ Đông tình cảm của Tiêu Thần cũng rất phức tạp.

Trên bàn trà bằng gỗ sam trong đại sảnh đặt một chiếc Nokia 1600 kiểu cũ, nước sơn sớm tróc hết, bàn phím cũng đã mờ, những con số không còn thấy rõ. Cởi chiếc khăn tắm bên hông, Tiêu Thần đánh giá thân thể chính mình trong gương một lượt. Thân cao 1m8, khuôn mặt cương nghị, sống mũi thẳng, cơ bụng tám múi,... hắn gật đầu hài lòng, khóe miệng xuất hiện nụ cười đắc ý. Cầm chiếc Nokia 1600 hắn bấm liền một dãy số vô danh.

- A, a..

Bên kia vừa bắt máy thứ âm thanh nguyên thủy đã truyền tới tố cáo hành vi nam nữ.

- Anh Đông. Anh thật là khỏe mà...

Một giọng nữ vang lên.

- Đừng làm loạn, con ta điện thoại tới...

Bên kia điện thoại vang lên âm thanh nhân vật nam, nghe âm thanh này đánh chết cũng không ai nghĩ ra là Tạ Đông năm nay đã sáu mươi tuổi. Hơn nữa xem tình hình chiến đấu bên đó rõ ràng không phải một ông lão sáu mươi có thể chịu đựng.

- Tiểu tử thối. Mới sáng sớm đã quấy rầy chuyện tốt của lão tử. Có chuyện gì nói mau.

- Phì. Đừng gọi tôi là con. Ông không sợ chết sớm sao?

Tiêu Thần phẫn nộ mắng một câu, sau đó nghiêm túc nói:

- Tôi có việc muốn tìm ông, buổi chiều gặp tại chỗ cũ quán bar Dương Quang.

- Được.

Âm thanh Tạ Đông cũng trở nên nghiêm túc:

- Vừa hay ta cũng có việc muốn nói với ngươi.

- Được. Chúc ông sớm ngày bị liệt dương.

Tiêu Thần mắng xong lập tức ngắt máy.

Đứng trước gương, nhìn vẻ mặt kiên quyết của bản thân, Tiêu Thần thì thào một câu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!