- Cười gì vậy đồ lòe loẹt?
Vâng, ngay cả khi bị mắng té tát như thế, xấu hổ như thế, nhưng hắn vẫn không quên "tên" tôi. Nhưng không sao, dù gì thì tôi vẫn thắng trước một nước, chọc thêm vài phát có lẽ tôi sẽ khiến hắn tức điên!
- Lo mà cảm ơn tôi đi! Nhờ có tôi mà cậu sẽ nâng cao được "kĩ năng" môn toán đấy!
Đôi mày nhíu lại, rồi mặt hắn biến sắc, gương mặt tỏ rõ sự tức giận, hắn gằn từng chữ
- Là… Là cô hại tôi?
- Ừ!
Gật đầu một cách chắc chắn, tôi nhìn hắn nở nụ cười đầy trêu ngươi. Khiến người khác sôi máu? Tôi đã luyện đến bậc khó ai có thể sánh bằng. Này thì cho hắn nếm mùi bị trả đũa!
Trương Phi, gương mặt hắn lúc này chẳng khác gì tên tướng ấy, đỏ một cách đang sợ. Hắn nghiến răng đưa nắm đấm lên trước mặt tôi.
Ôi trời, hắn định động thủ sao? Đừng tưởng chỉ cần làm như thế là sẽ khiến tôi sợ, còn lâu nhé. Hất mặt lên, hôm nay tôi sẽ khiến cho hắn tức chết mới thôi!
- Có giỏi thì đánh đi! Đây này, đây này!
- Cô có tin là chỉ cần cô nói thêm một tiếng nữa thì cô sẽ hưởng trọn một cú đấm không?
Tôi vẫn cương quyết nhìn hắn, miệng nhấn mạnh từng chữ mặc dù gương mặt hắn trông không giống nói dối nhưng chắc chắn là hắn chỉ dọa thôi!
- Tôi
-không
-tin!
- Nói lại xem!
- Không tin, không tin, không tin!........ Á á á… thầy ơi, Huy định sử dụng vũ lực này!!
- Huy! Em làm gì đấy? Xuống cuối lớp đứng cho tôi!
Xong, hai tay buông thỏng thở dài, hắn lườm tôi một cái sắc lẽm đầy căm hận (tôi nghĩ vậy), rồi lết thết xuống cuối lớp. Tôi vẫy tay chớp mắt nhìn hắn.
Ai bảo hắn mặt dày chọc giận tôi làm gì! Đụng phải tôi, lại còn hăm dọa tôi, thêm việc phá nhà tôi, cộng với việc "đặt" tên cho tôi một cách vô tội vạ và đặc biệt là lăng nhăng một cách không chịu được. Hắn ta đáng bị như thế!
- Em gái! Mày liều quá đấy, lỡ nó ày một đấm thật thì lúc đó có mà nằm ăn vạ!
- Xì, hắn ta làm gì có gan làm việc đó chứ!
- Gan? Mày lầm rồi, đối với nó nam nữ bình đẳng, thế nên con trai ăn đấm thì con gái cũng ăn đá!
Bình đẳng? Cái cớ để hắn đánh người thì có. Cũng may là lúc nãy tôi nhanh trí nếu không thì chắc hôm nay không toàn vẹn trở về rồi!
Thái nãy giờ cứ nhìn tôi mãi, cậu ấy khẽ nhăn mặt nói nhỏ
- Hân đừng chọc Huy nữa, Huy mà nóng lên thì không có ai ngăn được đâu!
Ai da, là tại tôi hay tại Thái giống ông già nhỉ? Cậu ấy cứ hay nhăn nhó khi tôi làm việc không tốt, chẳng khác nào người lớn, cứ như một phiên bản khác của anh, nhìn cậu ấy khiến tôi nhớ anh quá đi mất!
- Được rồi, được rồi, không chọc cậu ấy nữa! Học bài nào!
……………
11:30 Am
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!