Chương 7: Bắt đầu một ngày mới - Cùng rắc rối của việc trực lớp

6:30 Pm

"Cạch cạch"

- Hì hì….

Ngồi trong phòng cười tủm tỉm một mình, chắc ai nhìn thấy cũng sẽ nghĩ rằng tôi không được bình thường. Nhưng thật ra thì tôi đang rất hạnh phúc vì tôi đang được chat với anh (^0^)

Bất giác, tôi đỏ mặt, chẳng hiểu sao chỉ qua màn hình ảo thế nhưng tôi cảm thấy như đang đối diện với anh, cảm giác như anh đang ở đây, ngay bên cạnh mình

Ngồi hồi hộp chờ, vẫn biết câu trả lời sẽ là có và đi kèm ba biểu tượng kiss. Nhưng tôi vẫn mong nhận được những dòng đó từ máy của anh

Ôi trời ơi, lại là cái tên điên phá đám hôm nọ, rõ ràng tôi đã chặn tài khoản của hắn rồi, làm sao hắn biết tôi đang onl mà lại "buzz" thế này?!....... Không! Chắc hắn chỉ buzz đại thôi, không nên trả lời, cứ mặc kệ, vậy thì hắn sẽ nghĩ là tôi không onl mà tha cho tôi. Tiếp tục ngồi chờ câu trả lời từ anh

Và sau đó là một tràn buzz liên hồi từ hàng ngàn tài khoản khác, anh vừa nhắn tin tới cũng là lúc máy đứng luôn. Ax, cái đồ chết tiệt, chết dẫm, chết chôn, chết mất xác……. Thật là điên đầu mà!!

Vậy là niềm vui của tôi (lại) bị dập tắt. Cái tên điên đã "bóp nát" cuộc sống của tôi không thương tiếc. Tôi thề tôi mà biết tên đó là tên nào thì tôi sẽ bóp cổ hắn, cho hắn chết không toàn thây, đầu lìa khỏi cổ, tay lìa khỏi chân, chân đứt làm đôi….

- Này! Mày lại chat với "gấu" đấy à?

- Á……. Ôi trời, giật cả mình. Anh không biết gõ cửa à?

- Anh mày thích đi là đi, đến là đến, cần gì phải gõ cửa!

- Ai cấp cho anh cái quyền đó vậy hả?

- Thế mày định ý kiến à? Thôi đừng lằng nhằng nữa, dì kêu mày xuống nấu bữa tối kìa!

- Biết rồi! Anh làm ơn ra ngoài dùm cái!

Nhìn cái bộ dạng hí hửng của ổng, thật tình là tôi muốn tức điên. Bước đi cứ như ma, thậm chí chẳng làm ra tiếng động. Nước nào có chiến tranh mà cử ổng đi làm do thám thì có khi quân địch sẽ thua tan tác vì kế hoạch bại lộ mà không hay biết cũng nên.

Khẽ thở dài dập màn hình laptop xuống, tôi rút điện thoại ra nhắn cho anh

[Máy bị lỗi rồi, em xin lỗi anh! Có gì tí nữa nói chuyện tiếp nhé, bây giờ em đi nấu bữa tối ẹ. Bye anh! Love ya :*]

……………………….

- Mẹ ơi! Con nấu xong rồi đây!

Phù, cuối cùng cũng xong. Cá chiên, trứng chiên và canh chua, tôi nấu toàn những thứ mẹ thích ăn. Dù sao thì hôm nay cũng làm mẹ "vụt" mất "chàng rễ" thế nên bù lại một chút cũng không sao. Hì hì

Nghe thấy lời mời ngọt ngào của tôi. Mẹ từ trong phòng bước ra, gương mặt tỏ rõ sự ngạc nhiên, bà khẽ nhíu mày

- Ơ! Mẹ có kêu con nấu đâu! Chẳng phải lúc nãy mẹ đã bào thằng Thiên nói với con là mẹ đã ăn ở ngoài rồi sao?

- Sao cơ ạ?

Ông Thiên chết tiệt, thảo nào tôi lại thấy nghi ngờ. Làm tôi tốn bao nhiêu công sức chuẩn bị để rồi…… Grừ!!!!

"Rầm rầm"

Lúc này tôi có thể cảm nhận rõ từng mạch máu đang tuông trào. Ông Thiên chết bầm!

Dùng hết sức đập mạnh vào cửa, tôi hét toáng

"Rầm Rầm!!!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!