Chương 6: Tan học - “Quỷ” đến nhà

- Bác ơi, con ngựa của cháu đâu rồi bác?

Tôi nhìn ông bảo vệ, mắt tràn đầy hi vọng mong nhận được một câu trả lời như mong ước. Thế nhưng ông ấy lại nhún vai một cách thờ ơ rồi nói

- Tôi không biết! Em quăng đâu thì nó nằm đó chứ hỏi tôi làm gì!

- SAO Ạ!!!

Câu nói của ông bảo vệ cứ như là sét đánh bên tai, tôi như kẻ mất của vội quay tới quay lui để tìm cho bằng được chiếc xe yêu dấu, nếu không tìm thấy thì chân tôi từ nay sẽ rã rời vì đi bộ mất!

Nhưng sự thật thì chiếc xe không phải là nhỏ để mất ba mươi giây nhìn quanh quất khắp nơi mà vẫn chưa tìm ra. Hu hu, vậy là mất thật rồi! Oa oa oa!!

- Đây này! Mới hù chút xíu mà đã mếu máo nhìn phát ớn!

Quay lại nhìn ông bảo vệ dắt chiếc xe ra mà lòng tôi như trút được cả tấn gánh nặng. Không thể tin là ông ấy lại đùa cái trò đau tim như vậy.

- Bác thật là…….! Sao lại không mếu được chứ!! Nó mà mất là cháu phải đi xe Căng Hải (hai cẳng) cả đời đấy bác! Thôi cháu đi nhé! Thanks bác đã trông xe giúp cháu ^0^

Phóng xe vù vù trên đường, tôi nhanh chóng trở về nhà. Ax, ông trời thật là kì lạ. Rõ ràng lúc tôi ngồi trong lớp thì trời âm u man mát. Lúc tôi đi về thì "ổng" lại nắng chói chang. Đúng là thích trêu ngươi người khác mà! Ông trời chết tiệt!!!!

ẦM! ẦM!!!!

Ơ….. Sao trời đang nắng mà lại có sấm chớp? Ơ ơ……

- Ông trời ơi, con đùa thôi! Ông tốt lắm, ông không có chết tiệt đâu! Con lỡ miệng, ông đừng có lấy sét đánh con tội nghiệp………..

- NÀY lòe loẹt! Đang lảm nhảm cái gì vậy?

Ôi giật mình! Cái tên điên này chui ở đâu ra vậy chứ! Lại còn đi tay ga nữa. Cái bản mặt đáng ghét khó ưa cứ nghênh nghênh muốn đạp cho phát… Cầu trời cho chú cảnh sát nhìn thấy hắn và huýt còi một phát. Phạt giam xe ba mươi năm….. à không, giữ luôn khỏi trả. Lúc đó cho hắn đi xe Kiến Tường là hợp nhất!!

- Này! Cô bị điếc à? Tai có vấn đề gì sao? Hay là máu kiêu của cô lên tới não rồi?

- Tôi không có nói chuyện với cái loài động vật bốn chân, vì đơn giản là tôi không hiểu! Chỉ có con Milu nhà tôi mới hiểu thôi!

- Vậy là cô hiểu tôi vừa nói gì phải không? Thế thì tôi với cô là đồng loại đấy!

- Ô! Tiếng động gì thế? Động vật gầm rú sao? Chẳng hiểu gì cả! Plè!!!

Lè lưỡi trêu tức rồi tôi dùng hết sức phóng nhanh lên trên để thoát khỏi hắn. Nhưng sự thật mà nói thì xe đạp mà đua với tay ga thì chỉ có đua bằng "niềm tin" thôi chứ làm sao mà thắng được…..

- Này! Chân cô chưa đủ dài để đạt được mười kilômét một giờ đâu. Nếu thêm đôi giày hai mươi phân như hôm trước thì còn có thể chứ hôm nay thì đừng cố

- Gì mà hai mươi phân chứ! Đôi đó chỉ có ba phân thôi! Có mà cậu sử dụng miếng lót giày năm tất ấy! Nhưng tôi không thích nói chuyện với cái loại bò, dê lẫn lộn như cậu! Hô biến cho trời nó trong!!

- Cô càng muốn tôi biến thì tôi sẽ càng ở lại, nhìn cái mặt cô nhăn như khỉ cũng đủ làm tôi hả dạ rồi. Cái vụ lần trước cô đụng vào tôi thì tôi sẽ bắt cô trả đủ! Cô bạn lòe loẹt ạ!

……………………

Suốt quãng đường đi, cái miệng của hắn cứ không ngừng hoạt động hết công suất. Tôi vẫn mặc kệ, xem như không nghe thấy, dù sao thì người ta thường nói không nên chấp loại người da mặt dày, miệng lép chép như hắn (Thật ra thì câu này là tôi nói chứ không phải người ta nói). Và giờ đây tôi đang giúp hắn trở thành cái tên tự kỉ nhất hành tinh khi mà hắn cứ nói một mình còn tôi thì cứ hát vu vơ những lời vừa "sáng tác"

- Một tên trên chiếc xe ga…. Ngồi lảm nhảm như con gà….. Đi vấp phải một cục đá…… Đầu đập xuống đất máu phun ra………. Ôi cuộc đời thật là….. Ô la la!!! (=.=!)

- Này đồ lòe loẹt, cô nói ai đấy hả? Cô……….

KÍT!!

- Bái bai tên điên trốn trại!

Vừa đến nhà tôi liền phanh kít lại, vội dắt xe vào sân với tốc độ tia chớp, hành động thoăn thoắt. Hắn ta ngớ mặt rồi quay lại tìm cách phá nhà tôi. Nhưng đâu dễ dàng thế, tôi tháo dây xua con Milu ra canh trước cửa không quên hất mặt nhìn hắn hăm dọa

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!