- Bồ nói sao cơ? Cô ta dám tát bồ thật á?
- Sau một cuộc gọi, tôi đã lôi kéo được Mai Thanh đến nhà. Giải bày hết mọi chuyện cho nó nghe. Vừa đến đoạn "yêu nữ" Hạ Vy nổi máu "giang hồ" thì nó liền sửng sốt trợn tròn mắt tức giận thay tôi.
Tôi chẳng nói gì chỉ gật đầu thở dài tỏ ra đáng thương. Chẳng hiểu sao cứ mỗi lần tâm sự chuyện bất mãn gì với Mai Thanh là tôi lại yếu đuối để được đồng cảm. Biểu hiện tự nó đến, không phải tôi cố ý, nhưng... cũng có chút chút.
Mai Thanh đập bàn cái bốp rồi gằn giọng, dù tính vốn hiền lành nhưng cứ gặp chuyện bất bình liên quan đến tôi là nó như biến thành người khác.
- Sao nó lại dám làm thế với bồ chứ? Vậy bồ có cho nó một bài học không?
- Không
- tôi lắc đầu
- Lúc đó mọi chuyện quá bất ngờ, mình còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì làm sao mà đánh trả được chứ.
- Sao?
- Mai Thanh bắt đầu cáu
- Bồ để cho nó dằn mặt như thế rồi bỏ đi à?
- Không! Nhưng...
- tôi ấp úng không biết nên nói như thế nào, chẳng hiểu tại sao tôi lại cảm thấy ngượng dù việc đó quả thật nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi.
- Nhưng gì? Bồ mau nói đi!
- Mai Thanh giục tôi, cái vẻ mặt hiện rõ sự tò mò. Tôi ậm ừ vài giây rồi quyết định cất tiếng:
- Lúc đó, tên Huy đã thay mình tát lại cô ta một cái.
- SAO CƠ?
- Mai Thanh sửng sốt hơn cả lúc biết tôi bị hạ nhục, nó há hốc mồm lặp lại
- Cậu ta đã tát con nhỏ ấy thật sao? Cái tên biến thái ấy đã làm vậy thật sao?
- Ừ
- Không thể phủ nhận, tôi chỉ biết gật đầu chứng thực. Nhưng tất nhiên là tôi vẫn không thể tin là hắn lại có thể vì tôi mà làm như thế. Ngồi sát lại Mai Thanh, tôi hỏi nhỏ
- Có khi nào cậu ta dàn trận diễn kịch không?
Mai Thanh trầm ngâm một lúc rồi gục gặt cái đầu, xem ra nó cũng đa nghi giống tôi:
- Có thể!... Nhưng không đâu
- đột ngột thay đổi ý kiến rồi lắc đầu liên tục, nó nói
- Một người con gái việc để cho con trai tát như thế là rất rất mất mặt, mà theo bồ kể thì chắc chắn loại người như cô ta phải kiêu ngạo, vậy nên cô ta không thể gật đầu để cho cái tên ấy hành xử như thế được.
Xem ra thì Mai Thanh nói cũng phải, nhưng xét trên mọi phương diện, nếu không phải đóng kịch thì hành động đó chỉ có thể xuất phát từ việc muốn bảo vệ tôi. Mà nói rằng hắn thích tôi á? Có chết tôi cũng không tin đâu!
Xua tay để hất đi cái suy nghĩ kinh khủng ấy. Tôi nói:
- Để cái đó qua một bên đi, chuyện vẫn còn dài lắm!
- Còn nữa sao
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!