Chương 4: Lễ tựu trường là một cơn ác mộng!!

- Ưm… Oáp………

Vươn vai một cái đầy sảng khoái. Đưa tay dụi mắt, tôi nhìn vào chiếc đồng hồ để bàn. Gần bảy giờ, lạ thật, hôm nay tôi dậy sớm hơn mọi ngày, dường như trong tiềm thức của tôi thì hôm nay là ngày gì đó. Tôi cần phải thực hiện một việc. Hôm nay có việc gì nhỉ? Hình như là một việc gì đó quan trọng, nhưng tôi lại quên mất! Nhưng đó là việc gì?.........

- Hân à! Hôm nay là 5/9 đấy. Lễ tựu trường đấy con gái à!!

"Ầm…. Ầm….!!"

Sét ở đâu ra vậy chứ?

Câu nói của mẹ làm cho tai tôi như ù đặc. Bật dậy nhanh như cái lò xo. Ôi trời ơi!! Gần bảy giờ, gần bảy giờ rồi!! Không thể tin được, hôm nay tôi còn có bài diễn văn phải đọc.

Chết mất! Nhận đọc bài diễn văn này là một sai lầm lớn, tất cả cũng chỉ vì muốn lên mặt mà tôi lại nhận lời thách thức của đám bạn. Bây giờ thì toi rồi, toi thật rồi. Cuộc đời tôi có lẽ sẽ chấm hết từ đây……

Cấp tốc thay quần áo, đánh răng, rửa mặt, chải tóc, mang giày, không thể quên cái cặp được….

- Con đi học đây ạ!!

Chạy ù ra dắt chiếc xe đạp, với tốc độ của báo (nói vậy thôi chứ có 20 km/h à), tôi đến trường trong vòng mười phút, cộng thêm năm phút mấy chục giây rề rà làm vệ sinh cá nhân lúc nãy và bây giờ, tôi chính thức đi trễ!

- Bác ơi, cho cháu vào đi bác

- Ngày tựu trường mà cũng đi trễ được! Đợi lễ kết thúc đi rồi tôi cho vào!

- Không được đâu bác ơi, cháu còn bài diễn văn nữa!! Sắp tới lượt cháu lên rồi đó, nếu cứ đứng ở đây thì tí nữa chạy không kịp đâu bác ơi!!

Và tất nhiên là… ông bảo vệ không tin lời tôi, ông ta nghĩ rằng tôi đang bịa chuyện, chắc chắn thế, một đứa mới đầu năm học đã đi trễ mà lại được bổ nhiệm đọc diễn văn thì thật vô lí!

Khổ quá….. Mặc cho tôi năn nỉ ỉ ôi nhưng ông ấy chẳng còn thèm nhìn vào đôi mắt thành khẩn của tôi lấy một cái! Thật là đau lòng hết sức!

Chợt!

- Mời bạn Trần Gia Hân lớp 11Anh đại diện khối 11 lên đọc bài diễn văn chào mừng năm học mới!!

Giọng chị Thanh MC vang lên, đang thở hồng hộc vì lúc nãy ra sức đạp như bay đến đây, bây giờ nghe chị ấy gọi tên, mặt tôi càng tái hơn. Đập cửa rầm rầm, tôi lại tiếp tục năn nỉ ông bảo vệ

- Bác ơi! Cho cháu vào đi, chị ấy gọi tên cháu kìa! Bác nhìn đi, cháu là Gia Hân lớp 11Anh đây, ngay đây này!

Vừa nói tôi vừa cầm cái phù hiệu ở áo lên cho ông ấy nhìn rõ, khẽ nhíu mày nhìn rồi lắc đầu nhè nhẹ, miệng lẩm bẩm gì đó, ông ấy miễn cưỡng mở cửa cho tôi vào. Giọng chị Thanh lại thánh thót gọi tên tôi. Đến lúc này thì không còn thời gian để gởi xe nữa rồi. Quăng luôn chiếc xe ngay cổng không quên nhờ bác bảo vệ trông hộ, tôi vội chạy lên sân khấu

Vừa chạy vừa lục trong cặp cái bài diễn văn đã chuẩn bị sẵng từ rất lâu và tôi nhận ra một sự thật phủ phàng rằng…… TÔI CHƯA HỀ CHO BẤT CỨ THỨ GÌ VÀO CẶP!! Chiếc cặp trống trơn, thôi rồi, một ngày đen như than, mà có khi còn đen hơn cả…… con mực!

Chạy ngang qua chỗ khu vực lớp đang ngồi, tôi quăng luôn cái cặp cho nhỏ Thảo. Chạy lên sân khấu và ra dấu cho chị Thanh. Thấy tôi, chị ấy lại lắc đầu ngao ngán, ý gì vậy chứ?

Tôi vừa xuất hiện trên bục, đám trong lớp lại bắt đầu hò hét ầm lên. Bây giờ thì tôi lại cảm thấy mình thật ngu ngốc khi chạy lên đây, không có xấp tài liệu thì tôi biết nói gì? Cái sự cỗ vũ nồng nhiệt bên dưới lại khiến tôi càng thêm xấu hổ!

Sau một lúc thở để lấy lại sức và đầu óc thông thoáng hơn, tôi bắt đầu ứng biến

- À… Ừm…. Chào các bạn, mình là Trần Gia Hân, đại diện cho khối 11 lên đây để….. để chào mừng ngày tựu trường…… CHÚC CÁC BẠN MỘT NĂM HỌC THẬT TỐT VÀ ĐƯỢC NHIỀU ĐIỂM MƯỜI!! Have a nice day ^0^

Kết thúc bằng một câu tiếng anh thật kiêu (=.=!) Cả trường hú hét rần rần, chắc bọn học sinh đều ngán ngẩm khi phải nghe mấy bài diễn văn dài lê thê thểu não, mà lúc nãy tôi lại đọc quá "xuất sắc" nên tụi nó mới ủng hộ đến thế.

Nhanh chóng đặt micro xuống. Nhân lúc thầy cô vẫn còn "hóa đá", tôi phải trốn nhanh, nếu không thì tới lúc họ tỉnh rồi muốn đi cũng không được chứ đừng nói gì đến chạy

- Mày giỏi quá Hân ơi!!

- Đọc hay lắm!!

- Mày tới số rồi!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!