Tiến dường như rất bất ngờ, anh ta trợn tròn mắt nhìn tôi. Tôi biết vẻ mặt đó mà, tiếp đến sẽ là cảm thấy có lỗi rồi không ngừng năn nỉ tôi nín khóc. Mặc kệ anh ta như thế nào, dùng hết khả năng, kìm ép cảm xúc, tôi khiến nước mắt rơi xối xả.
- Hu hu, tôi ghét trò đó, tôi sợ muốn chết, nó rất đáng sợ… hu hu… hức… hức...
- N… Này…
- Tiến đã bắt đầu hốt hoảng, anh ta cứ lắp bắp nhìn tôi, đây là lúc để tăng thêm phần cắn rứt, tôi gào to hơn nữa.
- Đ… Đừng khóc nữa, ở đây đông người, người ta nhìn đấy.
- Hu hu.. Tôi rất sợ cái trò ấy, tại sao anh lại bắt tôi chơi chứ... hu hu…
- Cô lại đang làm trò đấy hả
- Tên Huy nhếch môi cười khẩy, dường như hắn chẳng chút hối hận, nhưng tôi không tin là chiêu này không có tác dụng với hắn, vì nó chưa bao giờ thất bại cả.
Đưa đôi mắt đẫm nước sang tên Huy, tôi gào lên đầy "đau khổ".
- Cậu có biết là tôi đã sợ thế nào không?... hức hức… Cái đó quả thật rất kinh khủng… Tim tôi… hức… Tim tôi đã ngừng đập khi nó nhào lộn trên ấy… Tôi muốn chết thôi.
- Xì, cô vẫn sống đấy thôi.
- Hắn ta vẫn phẩy tay tỉnh bơ, trong khi Tiến thì đứng đơ ra nhìn, vẻ mặt như đang nữa tin nữa ngờ.
Tôi mặc kệ, hôm nay mà không thành công, tôi thề sẽ không bao giờ dùng chiêu này nữa!
Flashback
Buổi chiều hôm ấy, khi anh vẫn còn ở đây, tôi và anh cùng nhau đi dạo ở công viên đầy gió và nắng, trời không nóng lắm nhưng tôi luôn cảm thấy ấm áp khi ở cạnh anh. Và lúc đó, tôi đang giở tuyệt chiêu với anh.
- Này ông già, ngày mai em muốn đến trường anh chơi
- Tôi nắm lấy tay anh không ngừng nài nỉ, anh nhìn tôi nghiêm mặt lắc đầu:
- Không được, em đến đó quậy phá, ai mà chịu cho nổi.
Tôi xị mặt làm ra vẻ đáng thương mè nheo:
- Nhưng em thật sự rất muốn biết trường anh như thế nào, đại học sẽ như thế nào.
- Trường anh cũng như những trường khác thôi, còn khi nào em lên đại học sẽ biết
- Nói rồi anh thản nhiên đút tay vào túi và bỏ đi trước. Lúc đó tôi tức tối bặm môi, dậm chân xuống đất vài cái vội đuổi theo anh, miệng phân tích:
- Làm sao mà giống trường khác được chứ, mỗi trường có mỗi cái riêng mà, em muốn đến, Em không muốn chờ đến tận đại học, còn lâu lắm!
- Không được, mọi người đến đó để học, em vào phá thì anh sẽ bị đuổi cổ mất.
- Anh vẫn nhất quyết không chịu. Mãi mà không được, tôi ức chế tuông ra vài câu nghi ngờ hòng cho anh đổi ý
- Anh không muốn em đến đó vì anh quen cô nào khác chứ gì?
- Và tôi bắt đầu mếu máo, cúi mặt nấc lên
- Anh không yêu em… hu hu… anh không yêu em.
- Này, anh biết cái trò đó của em rồi, đừng có vờ vĩnh nữa, anh đã nói là không được.
Ngồi phịch xuống đất ăn vạ, tôi gào thét, nặn ra thật nhiều nước mắt:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!