Chương 38: Kẻ quấy rối

Cô ta vừa dứt lời, cả đám liền nhào vào giữ lấy tôi. Bọn nó trừng mắt bặm trợn đầy hung dữ, móng tay như những con dao sắc lẻm đang báu vào da thịt tôi. Nhận định tình hình tôi vội mở miệng hét toáng lên thì Thái đã chặn lại, cậu ấy đẩy Hạ Vy sang một bên rồi hạ giọng:

- Đừng gây chuyện nữa.

Hất mạnh tay tỏ ra không hề quan tâm những gì Thái nói, cô ta ngước lên gằn giọng:

- Về bảo người anh sinh đôi của cậu, đừng nghĩ muốn bỏ tôi thì bỏ, không dễ dàng như thế đâu. Tôi sẽ hạ tất cả những đứa con gái mà cậu ta muốn tiếp cận!

- Gửi rồi. Bây giờ thì mau thả ra cho cô ta đi.

Nói một cách đầy khó hiểu, biểu hiện của Thái không giống như những gì tôi nghĩ. Cậu ấy thô bạo hất hết đám con gái đang nắm lấy tôi rồi lôi tôi đi khiến tôi chỉ biết ngơ ngác vội bước nhanh theo để không bị ngã.

- Đừng tưởng có kẻ mang gương mặt giống Huy bảo vệ thì tao không dám làm gì mày. Con khốn.

Cô ta quát lên rồi chợt nắm lấy tôi kéo mạnh khiến tôi theo mất đã vội quay người lại để giữ thăng bằng.

"Chát"

Tát... Cô ta dám tát tôi sao? Tôi đã làm gì cô ta kia chứ. Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa ai tát tôi, cô ta lấy quyền gì mà làm việc đó kia chứ. Thật khốn kiếp!

Đưa tay ôm gò má nóng rát, tôi tức đến độ muốn nhào đến cho cô ta một trận, nhưng rốt cuộc tôi vẫn chỉ biết kìm nén cho nước mắt chực trào. Giương đôi mắt đầy căm phẫn nhìn Hạ Vy mà thở hắt ra. Tôi căm ghét cô ta!

"Chát"

- Cô đã đi quá giới hạn rồi đấy

- Thẳng tay giáng xuống mặt Hạ Vy một cái tát, Thái khiến tôi bất ngờ đến độ sững sờ, trố mắt lên nhìn

- Tôi không hứng thú với cô nữa, vậy nên kiếm thằng khác đi, đừng rãnh rỗi làm những trò như thế.

Khoan đã!

- Cậu, cậu dám đánh tôi sao!

- Hoàng Huy tôi không gì là không dám, nói yêu tôi mà biểu hiện của tôi nãy giờ vẫn không nhận ra được thì thật dối trá.

Hoàng Huy! Tại sao lại như thế được kia chứ. Là Huy? Tại sao lại là cậu ta? Chẳng phải cậu ta biết thứ mà chỉ có Thái mới biết sao? Sao lại như thế được kia chứ? Mọi thứ cứ xoay vòng, xoay vòng… Tôi đã quá rối rắm trong việc phân biệt hai con người này và chính Hạ Vy cũng thế.

- Hoàng Huy?

- Giương đôi mắt ngạc nhiên cực độ, Hạ Vy thay tôi thắc mắc

- Tại sao lại như thế, kẻ hay đi cùng nó là Hoàng Thái. Đừng giả danh để muốn làm gì thì làm.

- Gằn giọng tức tối vì kẻ trước mặt, cô ta không tin đó là Huy và tôi thì bán tín bán nghi. Tay bất giác buông khỏi mặt từ lúc nào, tôi nhìn cậu ta thật kĩ.

- Tôi không rãnh đến mức phải vờ là chính mình đâu. Nếu muốn tìm những đứa tôi thích để dằn mặt, thì hãy kéo người thật đông vào, vì đứa con gái nào trong trường này tôi cũng thích cả. Vậy nên nếu nghĩ có thể làm được thì hẵng làm, không thì dẹp đi. Được chứ?

Đúng rồi, đây không phải Thái, dáng đi, biểu hiện và cả cách nói chuyện, cậu ta không phải là Thái. Lẽ ra tôi nên tin vào chính mình mới phải. Tôi đã quá ngớ ngẩn khi cứ tự che đi trực giác của bản thân mình. Đúng là mù mà!

Vô thức bước đi theo sự chỉ dẫn của tên Huy, hắn chẳng nói gì mà cứ khoát lấy vai tôi.

- Tôi nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này, anh hãy chờ đấy.

Tiếng hét hăm doạ của Hạ Vy vang vọng khắp hành lang. Phải rồi, cái tát khi nãy của cô ta, trong lòng tôi vẫn đang rất căm phẫn, vì hắn không nói rõ ngay từ đầu, vì hắn cứ mãi mang tôi ra làm trò đùa. Tất cả cũng là vì hắn, nếu không có chuyện vừa rồi thì hắn còn định lừa tôi đến khi nào nữa chứ? Còn dám mạnh miệng bảo là không giả làm người khác. Đúng là nói dối không biết ngượng miệng mà. Tức tối giật tay hắn ra khỏi vai mình, không kìm được bản thân, tôi hét toáng:

- Tại sao cậu lại lừa tôi chứ!

- Chỉ muốn đùa một chút thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!