Dẹp xấp tài liệu vào cặp, dù sao thì những hoạt động này cũng chưa gấp lắm, vậy nên cứ để sau cũng được. Bây giờ thứ Hân cần là xua đi giấc mộng đầy ám ảnh đêm qua.
…
Ngồi loay hoay mãi đến giữa giờ, Hân mới nhớ ra một chuyện cấp bách phải giải quyết ngay, nó vội lôi điện thoại ra để dưới ngăn bàn lén nhắn tin:
[Này bồ, tối nay có rảnh không?]
Tin nhắn được gửi đến số điện thoại mang tên Mai Thanh. Cô bạn thân chí cốt từ thời cấp hai của Hân, cũng một thời gian khá dài Hân và Thanh chưa liên lạc với nhau, ít nhiều gì cũng đã gần nửa năm.
Mai Thanh có một tố chất cực kì đặc biệt, đó là mê trai đẹp, chỉ cần thấy trai đẹp là sáng mắt. Dù trong đám đông gồm cả ngàn người hỗn loạn cô vẫn có thể phát hiện ra trai đẹp. Hân đôi lần đến ngán vì khả năng ấy của cô, bởi chỉ cần nhìn thấy một chàng nào đó có vẻ ngoài bắt mắt, cô sẽ nhảy cẩn lên vì vui sướng và không tiếc lời khen ngợi, đến khi Hân đã phát ngấy thì cô vẫn chưa bao giờ hết hứng thú.
"Rè rè"
Điện thoại rung lên hai đợt, Hân vội mở ra xem:
[Bồ nhắn đúng lúc ghê, tớ cũng định tối nay nhắn tin cho bồ, bồ có thứ gì hay hả?]
Nở một nụ cười đầy nham nhở, Hân ấn liên tục vào bàn phím, từng con chữ đều mang sự câu dẫn.
[Có chứ! Vì nhớ bồ nên muốn tặng cho bồ một chàng trai rất tuấn tú, phong tình và đáng yêu]
Vừa gửi tin nhắn đi, Hân vừa hứng thú chờ đợi tin đáp trả, việc biết cách đánh mạnh vào tâm lí của đối phương, khiến Hân lúc nào cũng dễ dàng lừa được người khác. Và lần ngày, chính bản thân của Hân cũng rất tò mò.
"Rè rè"
[Đâu? Mau cho ta xem hàng!]
Hân khẽ chần chừ vài giây rồi nhắn đáp trả.
[Bây giờ thì chưa có, tối nay mới biết!]
[Thế thì làm sao mà bồ biết là đẹp trai, phong tình, đáng yêu?]
- tin nhắn trở lại mang đầy vẻ hồ nghi, Hân có thể cảm nhận được vẻ mặt với đôi mày đang cau lại đầy tra hỏi của Mai Thanh.
Bị bắt thóp, Hân liền giở giọng nài nỉ, gương mặt tỏ rõ sự đáng yêu dù đang nhắn qua điện thoại:
[Thì tớ đoán như thế. Đi mà, tối nay bồ đi với tớ đi, nếu như không giống như mong đợi thì tớ sẽ đền bù cho bồ!]
Để điện thoại vào trong ngăn bàn chờ đợi, Hân khẽ lầm bầm cầu cho cô bạn đồng ý. Việc hẹn với người lạ mặt trên mạng khiến Hân không an tâm. Vậy nên ít nhiều gì nó cũng phải rủ thêm một người nửa cho có "đồng bọn". Vã lại nếu mà không như ý muốn thì còn giúp được nhau. Phòng trước vẫn hơn.
"Rè rè"
Hồi hộp mở điện thoại ra xem, Hân chú mắt vào màn hình mong một sự đồng ý.
[Thôi được, dù sao tớ cũng đang rãnh, nếu hắn ta mà xấu, thì bồ phải đưa cho tớ bộ thiết kế mới nhất của mẹ bồ đấy! Chiều nay tớ qua nhà bồ nhé!]
Cười toe toét vui sướng, Hân vội đáp trả:
[Ừ, cảm ơn bồ nhiều lắm]
- Này lớp trưởng loè loẹt, cô đang làm chuyện mờ ám gì mà cười nham nhở thế hả?
- Huy nãy giờ cố nhìn vào màn hình nhưng mãi mà chẳng thấy được gì, thành ra tức tối nên tung một câu đá xoáy.
Hân khẽ lườm một cái đầy sát khí, cũng thời gian dài tưởng đã kết thúc, nào ngờ hắn vẫn chưa bỏ được hai chữ "loè loẹt" ấy. Đúng là dai dẳng hết sức.
Không nhịn, Hân liền đáp trả:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!