Chương 35: Khi kẻ điên đã giở trò thì…

"Tít... tít"

Giật mình thoát khỏi giấc mộng vì tiếng chuông báo thức, tôi đưa tay dụi mắt vài cái cho tỉnh ngủ. Vừa thức dậy đã nhớ ngay đến cơn mơ kì lạ.

Tôi đã mơ thấy anh trở về bên tôi, nhưng không còn như trước, vẻ mặt anh hời hợt và lạnh nhạt hơn rất nhiều, anh chẳng nói gì và cứ thế đi mất. Để tôi cười hạnh phúc vì sự xuất hiện của anh, sau đó vô vọng gọi anh quay trở lại. Cả đêm tôi đã chơi vơi vì giấc mơ ấy, may không phải là thật, nếu không chắc tôi sẽ phát điên mất thôi.

Thả chân xuống giường chạm vào sàn nhà lạnh ngắt, tôi khẽ rùng mình một cái rồi biếng nhác lê thân mình ra khỏi giường để làm vệ sinh cá nhân, dù gì thì tôi không thể "bệnh" vì một giấc mơ để nghỉ học được. Đành cố gắng vậy!

...

Có lẽ vì ngủ không ngon nên tôi dậy sớm hơn mọi ngày, bởi cái đồng hồ luôn hẹn trước ba mươi phút để tôi có thể vừa nướng vừa tỉnh. Nhưng hôm nay thì tôi đã thành công khi bật dậy bởi hồi báo đầu tiên.

Sân trường lúc này vắng hoe, chỉ chênh lệch vài phút, số người cũng khác nhau khá nhiều.

Bước chầm chậm lên những bậc thang dài dằng dẵng, tâm trạng tôi ngày càng tồi tệ khi cứ không ngừng nghĩ về giấc mơ kia, nó quả thật quá kinh khủng!

- Đi đâu đây? Nhỏ tìm anh hả?

Khựng người vì giọng nói kia, tạm thời bỏ qua một bên giấc mơ ấy, tôi ngước mắt tìm chủ nhân của nó.

Ngơ ngác nhìn Tiến đang một mình ngồi trên cạnh vuông của thành lang cang, tôi khẽ nhíu mày hỏi:

- Anh tìm tôi?

- Là nhỏ tìm anh mới đúng chứ!

- Tiến sửa lại khiến tôi càng không hiểu gì, xuất hiện trước mặt tôi rồi bảo tôi tìm anh ta. Đây là một trò chơi sao?

Nhăn nhó bắt đầu phát cáu, tôi hỏi lại:

- Anh đang đùa phải không? Đây là lớp tôi kia mà!

Tiến chợt nở một nụ cười khó hiểu, anh ta hất mặt lên bảo:

- Nhìn lên xem phải lớp nhỏ không?

Để chắc chắn là mình không hề sai, tôi liền đưa mắt nhìn lên trên bưc tường cao hơn mình cỡ hai cái đầu để đính chính.

Biển màu xanh với dòng chữ trắng 12C7 đập vào giác mạc khiến tôi ngơ ngác.

- Đây là khu C, khu cá biệt, không phải khu chuyên đâu!

- ngồi sau nói với giọng đầy mỉa mai, tôi có thể cảm nhận được anh ta đang cười mình.

Quả là mất mặt!

Nhưng chẳng thể hiểu nổi, tại sao tôi lại đi qua đây được chứ? Chẳng lẽ thang máy lại dừng sai chỗ? Mà khoan, khu C chỉ có thang máy ở đầu bên kia, còn đầu bên này thì... Tôi vừa đi thang bộ? Ôi trời, hôm nay tôi điên mất rồi.

- Sao nào? Liệu nhỏ có cần anh "dắt" về lớp không? Hay định chuyển qua khu C học luôn?

Mặc kệ "thành ý" của anh ta. Tôi tự cốc vào đầu mình một cái mạnh để tỉnh ra. Nhưng bây giơ tôi lại hối hận vì... đau quá.

Tiến khẽ nhìn tôi cười, cái vẻ mặt đáng ghét ấy trông thật là ngứa mắt. Vì ngượng quá hoá giận nên tôi ghiến răng quát:

- Cười gì chứ? Chỉ là đi nhầm thôi mà!

Dậm chân thình thịch toan bỏ đi. Chợt một bóng người to lớn chắn lấy đường khiến tôi khựng lại. Anh ta cứ nhìn vào tôi rồi nhìn sang Tiến, sau đó lại nói một câu vu vơ.

- Chà chắc là giận rồi nên mới nói to tiếng như thế nhỉ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!