Chương 33: Bé My - Gặp mặt lần hai - Người anh trai đáng chết!

Hôm nay tôi lại cùng Thái đón bé My. Sân trường hôm nay vẫn vắng như lần trước, không thấy một bóng đứa trẻ nào. Dường như con bé luôn là đứa được đưa về muộn nhất thì phải!

- Gia đình cậu không có ai chăm sóc cho con bé sao? Như việc đưa nó về đúng giờ ấy?

Thái nhìn tôi khẽ nở nụ cười quen thuộc, cậu ấy bảo:

- Mẹ Thái thì thường xuyên đi làm, mà con bé thì học buổi sáng, vậy nên mỗi người chia thời gian ra chăm sóc cho nó, việc đưa rước thì con bé luôn về sớm hơn mọi người, thế nên mẹ Thái gởi nó cho cô giáo đến khi có người đón. Nhưng Hân đừng lo, con bé với cô giáo khá hợp, nó thích ở lại mà không nhõng nhẽo.

Nghe Thái giải thích tôi có cảm giác dường như con bé bị bỏ rơi, chắc là nó buồn lắm khi thời gian ở bên người thân chẳng được bao nhiêu. Trong khi ba quan tâm tôi đến thế mà tôi vẫn rất buồn khi ông thường xuyên đi công tác. Chậc, liệu tôi có giúp được gì cho nó không nhỉ?

- A! Anh Thái!

Con bé gọi lớn rồi tung tăng với chiếc cặp hồng chạy đến chỗ chúng tôi. Vừa nhìn nhìn thấy tôi, ánh mắt con bé đã lóe lên, nó hớn hở:

- A, chị bảo có kẹo cho em đâu na?

Thôi chết! Vì Thái hẹn bất chợt khiến tôi vội vội vàng vàng mà quên mấy viên kẹo đã hứa với con bé. Hay thật, bây giờ tôi thành kẻ noi gương xấu vì không thực hiện lời hứa. Biết biện hộ thế nào đây?

- Ờ… Chị…

- My hư quá, đừng gặp ai cũng vòi kẹo như thế chứ!

- Thái dường như hiểu nỗi lòng của tôi, cậu ấy lên tiếng giải vây.

Con bé nghe thế phụng phịu bảo:

- Nhưng chị Hân bảo lần sau gặp cho My kẹo mà.

- Ăn kẹo nhiều lại sún răng đấy!

- My đánh răng là hết sún mà!

………

Hai anh em bọn họ lại tiếp tục cái điệp khúc lần trước. Ây da, tôi không muốn phải ngồi chứng kiến để rồi khi kết thúc con bé lại dỗi tôi.

Trong trường này chắc chắn là có căn tin, không biết là nó nằm ở đâu nữa nhỉ?

Đưa mắt tới lui kiếm tìm, tôi mừng rơn khi nhìn thấy cái bảng to tướng chỉ vào hướng căn tin. Người bán nhìn tôi chờ đợi trong khi tôi chẳng biết nên mua gì cho con bé… À, đúng rồi, chocolate!

Cầm nhanh một nắm trong tay, tôi chạy thật nhanh trở lại chỗ bọn họ.

- Ăn kẹo nhiều sẽ bị béo phì rất xấu!

- Nhưng My không sợ béo "ì"!

Cả hai vẫn chưa ai chịu nhường ai, sao mà dai sức thế không biết. Tôi phải ra tay thôi!

Khẽ vỗ nhẹ vào vai Thái để ra hiệu cho cậu ấy đừng nói nữa. Tôi chạy vòng qua chỗ bé My, ngồi xuống trước mặt nó, nó bặm môi, nhăn mặt nhìn tôi thể hiện sự giận dỗi. Đưa bàn tay ra trước mặt tỏ vẻ thần bí, tôi nhìn nó cười bảo:

- My xem chị Hân có gì này!

Con bé vừa nghe tôi nói đã mở to mắt ra nhìn, đến lúc tôi trở thành hình ảnh tốt rồi đây, có khi nó sẽ xem tôi là thần tượng cũng nên.

Nhìn Thái khẽ nháy mắt một cái, tôi từ từ mở bàn tay ra, nhìn những viên kẹo chocolate bọc giấy màu khác nhau như kích thích hơn dười nắng. Mắt con bé liền há hốc miệng, gương mặt tỏ rõ sự thèm muốn, nó nói:

- Oa! Sô

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!