Suốt buổi, bản thân Hân thì không kìm được nhìn vào bên trong nhà hàng để rồi lại tức tối mà hành hạ những "con vật" tội nghiệp xui xẻo làm thức ăn cho nó. Cứ thế bữa ăn kết thúc với sự tức tối của kẻ ngoài cuộc không
-liên
-quan.
- Được rồi, bây giờ chúng ta đi đâu nào?
- Ông Trần nhìn Hân cười nhẹ chờ một câu trả lời.
Hân định cất tiếng nói, nhưng dừng lại khi nghĩ ra việc gì đó, nó khẽ xụ mặt:
- Đi đâu được với bà My Vân nổi tiếng đây?
Đưa mắt nhìn bà mẹ đang hớn hở bên cạnh mình, Hân khẽ lắc đầu chán nản.
Bà mẹ đang lom khom tìm thỏi son trong ví nghe loáng thoáng đứa con gái xem mình là "kẻ phá đám" vô tình, khiến bà nổi tự ái liền lên tiếng:
- Sao đi không được chứ! Chỉ cần đeo kính và trùm cái áo khoát này vào là được thôi!
Hân chẳng chút phản ứng vui mừng vì ý kiến vì vừa rồi. Gì chứ một cái kính và một chiếc áo khoát làm sao đủ để qua mắt được những con người tinh ý ngoài kia, nhỡ người ta tụ lại vội chụp hình thì nấp đi đâu được kia chứ. Hân không cười buông ra một câu nói đùa:
- Có khi phải đeo khẩu trang nữa thì mới đủ mẹ à!
Vốn định lên tiếng phản bác, nhưng rồi nghĩ qua nghĩ lại, bà Trần lại khẽ thở dài:
- Thôi được, vậy thì đeo thêm khẩu trang.
Hân nghe thế liền vô tư chạy qua bên đường mua ngay một cái màu hồng sọc về cho bà mẹ mà chẳng quan tâm đến gương mặt ấy còn rầu rỉ hơn cả.
Nhận lấy với nửa con mắt, mẹ Hân lèm bèm:
- Nè, màu hồng thì đúng là đẹp nhưng con nghĩ sao mà lại đưa cho người ở tuổi như mẹ chứ?
Hân khịt mũi bảo:
- Bây giờ mẹ mới chịu nhận là mẹ già đấy hả?
Bà Trần nghe thấy thế liền nổi máu hét toáng:
- Này! Cái con bé kia!! Đứng lại đó!!!!!
………………
Dừng xe ở vườn hoa lớn của thành phố, cả bốn người lần lượt bước xuống xe, ai cũng hớn hở trừ mẹ của Hân. Thử nghĩ xem, một người bị bắt buộc phải che kín cả mặt lại được đưa đi… chụp hình, không biết cái gia đình này có xem bà ra gì không đây.
Chán nản bước xuống xe, gương mặt che kín khiến mọi người chẳng biết được rằng nó đã "xệ" đến mức nào rồi.
Hân hí hửng chạy đến chỗ hoa Cát Tường tạo dáng đưa tay hình chữ V, miệng cười toe toét. Hết hoa Cát Tường rồi lại đến hoa Lưu Ly, máy ảnh cứ thế nháy đèn liên hồi.
Người đi đường nhìn vào hai đứa nhóc bá vai bá cổ nhau, vật lộn,… để chụp một bức hình cũng phải toát mồ hôi.
Hân thì tạo dáng, Thiên thì phá đám bằng cách hết đưa hai ngón tay ra sau đầu Hân rồi lại che đi màn hình khi bấm máy, khiến Hân tức tối nhào đến kẹp lấy cổ. Bà Trần thì lợi dụng hình ảnh "hiếm có" ấy mà cầm ngay máy ảnh chớp nháy, thế là người đi đường được dịp chiêm ngưỡng kiểu "tạo dáng" không chủ ý đầy kì lạ.
- Thôi được rồi, hai đứa nhóc đừng có đấu đá nhau nữa!
Ông Trần ngán cái cảnh trước mắt liền lên tiếng ngăn cản, tay chỉ vào quán kem bên đường nói tiếp:
- Trời nóng ăn kem át nào!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!