Chương 28: Bất ngờ nằm trong bất ngờ!

Đặt chiếc xe vào cổng, lơ luôn con Milu đang quẩy đuôi mừng, Hân chạy thẳng vào trong nhà hét toáng lên.

- MẸ ƠI! BẤT NGỜ CỦA CON ĐÂU??

Chạy rầm rầm lên đến phòng của người mẹ yêu dấu, Hân bật tung cửa. Một thân ảnh trong chiếc áo Blouse trắng đang ngồi ở góc phòng. Trên tay cầm một sấp hồ sơ, ông Trần khẽ đưa đôi mắt dưới chiếc kính dày lên nhìn Hân nở một nụ cười nhẹ.

Hân vừa nhìn thấy ông, nó liền mừng rỡ nhào ngay tới ôm chầm lấy, miệng không ngừng rối rít:

- Ba!! Ba về bao giờ thế, sao ba không báo trước với con! Kì này ba đi hơi lâu đó, con nhớ ba quá trời luôn!

Đối với ông Trần, Hân vẫn chỉ là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo và đáng yêu. Khẽ xoa đầu Hân, ông cười nhẹ rồi nói:

- Con biết là ba phải đi công tác ở nhiều tỉnh để chữa trị ọi người mà. Vậy nên ba ít về nhà. Vì thế con gái phải thay ba chăm sóc mẹ biết không!

Hân buông ông ra, nó gật gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, ông khẽ cười hài lòng rồi lại hỏi:

- Vậy dạo này công chúa thế nào? Vẫn học giỏi chứ?

Vừa nghe dứt câu, Hân liền xị mặt làm nũng:

- Ba đi lâu thật lâu, bây giờ về vẫn chỉ hỏi đến việc học, ghét ghê!

Nhìn cái cách mè nheo của con gái, ông Trần liền phá lên cười, nó quả thật là chẳng thay đổi, gục gặc cái đầu, ông nói:

- Thôi được, thôi được, không hỏi chuyện học! Vậy con gái vẫn phá phách như trước phải không?

- Con mà phá á?

Hân trợn tròn mắt, há hốc miệng, hỏi như thế thì có lí nào ba nó đã biết việc gì rồi? Mà biết việc gì là việc gì cơ chứ? Không lẽ…

- Ha ha, ba chỉ đùa thôi! Con gái ba là ngoan nhất mà, phải không?

Ông Trần nói rồi cười lớn khiến Hân thở phào nhẹ nhõm, nó nhíu mày chu môi như muốn bắt đền ông:

- Ba cứ chọc con!

Cười cú chót xong chống tay vào thành ghế đứng dậy, ông Trần vỗ vỗ vào vai Hân bảo:

- Được rồi, không chọc con nữa, hôm nay con gái thích đi đâu đây? Ăn một bữa thật thịnh soạn nhé!

Hân liền gật đầu không ngừng, miệng cười toe toét hưởng ứng.

- Đồng ý cả hai tay luôn!

Mẹ Hân đã chuẩn bị từ trước, bà bước ra với bộ váy đen sang trọng hợp mốt. Ai có thể có phong cách ăn mặc tuyệt hơn cả nhà thiết kế nổi tiếng chứ? Đặc biệt là người sở hữu nét đẹp mà hiếm người phụ nữ trung niên nào có được như bà Trần. Thế nên Hân luôn tự hào vì có người mẹ tuyệt vời như thế.

Đeo thêm chiếc kính đen để nhằm che bớt đi dư luận, với tính cách vẫn như cô gái tuổi mới lớn, bà tạo dáng cười tươi nhìn hai bố con hỏi:

- Trông mẹ thế nào? Ok chứ?

Hân lắc đầu nguầy nguậy tỏ vẻ không hợp ý, nó nói:

- Mẹ chẳng còn "xuân" nữa đâu!

Bà Trần nghe con gái bảo thế liền khẽ cau mày đưa tay nhéo má Hân một cái đau điếng, rồi lại đính chính:

- Mẹ con vẫn còn trẻ lắm nhé!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!