Không thể tin được là hắn dám làm như thế. Cái tên trời đánh ấy, rõ ràng là hắn cố ý mà, chẳng biết từ đâu lại lòi ra cái mặt của hắn!... Hức, hắn thấy hết rồi!!!!
- Hân làm sao thế? Sao lại giận đến vậy?
- Tên Huy… Hắn!!... Ax!!!!
Không thể nào nói cho Thái biết được, cậu ấy mà biết thì mặt tôi phải để đâu đây chứ? Thật là khốn khổ. Tại sao cuộc đời tôi lại vướng vào cái thứ đầu bò như hắn cơ chứ. Ax, HOÀNG HUY!! TÊN BIẾN THÁI!!!!!
Bỏ chạy ra phía trước để lấy xe thật nhanh, tôi cần phải xả cục tức này, nếu không thì tôi sẽ phát điên mất!
- Này… Hân! Khoan đã!!
* * *
Chạy xe một cách điên cuồng, bao nhiêu tức tối Hân đều dồn vào bàn đạp mà xả xuống, nghĩ đến việc bị con người kia nhìn thấy thứ không nên thấy đã khiến cho Hân nổi lửa phừng phừng. Đến Thiên còn chưa dám "thất lễ" với nó như thế. Tâm trạng lúc này quả thật là như thủy triều dâng sóng.
Dừng xe trước một cánh đồng hoa bát ngát, Hân đưa mắt liếc quanh để chắc rằng không gây phiền phức đến người khác. Rồi nó nắm chặt tay dùng hết sức mình hét lên đầy tức tối:
- HOÀNG HUY! ĐỒ KHỐN TIẾP BIẾN THÁI! ĐI CHẾT ĐI!! ĐI CHẾT ĐI!!!!!!!
Nhịn một lúc để lấy hơi rồi Hân lại tiếp tục hét:
- TẠI SAO TÔI LẠI GẶP PHẢI LOẠI NGƯỜI NHƯ CẬU HẢ? SAO CẬU LẠI DÁM NHÌN… CƠ CHỨ? CẬU CÓ TIN LÀ TÔI MÓC MẮT CẬU KHÔNG HẢ? ….. !@#$%&%........
Bao nhiêu hơi dồn hết vào mà hét, cái cổ họng tội nghiệp bị hành hạ không thương tiếc, đến khi không còn hơi nữa, lúc này Hân mới chịu dừng lại. Vừa rời mắt khỏi cánh đồng trước mặt, nó hoảng hốt giật mình một phát vì một bóng người hiện diện từ lúc nào.
Tiến đang ngồi chống cằm cách Hân vài bước chân, vẻ mặt chán nản vì nghe Hân cứ hét lòng vòng một chuyện.
Trợn tròn mắt nhìn Tiến, lắp bắp mãi Hân mới thốt ra được một câu:
- S… sao lại… ở… ở đây?
Tiến chẳng buồn mở miệng, tay thản nhiên chỉ về phía bên đường.
Ngôi biệt thự đang nằm sừng sững một mình ở mảnh đất lớn. Lúc nãy Hân cứ lo nhìn phía trước mà quên mất sau lưng. Hóa ra ở đây có người sống, mà lại là Tiến nữa
- cái người mà cách đây vài ngày đã cứu Hân, lúc này nó chẳng biết nên làm gì, phải bỏ chạy như trước đây từng làm hay là ở lại bắt chuyện với anh ta?
Cứ đứng tự luẩn quẩn trong trí óc của chính mình, Hân mừng rỡ khi Tiến cất giọng nói:
- Những người tên Huy thật đáng thương khi tự dưng lại bị **** xối xả như thế nhỉ?
Nhắc tới Huy lại khiến Hân tức tối, nó liền chu môi cãi lại:
- Đáng thương gì cơ chứ? Đáng chết thì đúng hơn, hắn là cái đồ chết tiệt!
Tiến chống tay vào gối đứng lên, rồi bước đến chỗ Hân khiến nó giật mình bất giác lùi lại, bản thân nó vốn dĩ chưa hoàn toàn tin vào Tiến.
Tiến chẳng quan tâm tới việc Hân đối xử với anh như thế nào, cứ thẳng bước tới vừa đi vừa nói:
- Xem ra nhỏ có vẻ đang bị stress nhỉ!
- Khoát lấy vai Hân, Tiến nói tiếp
- Thế thì đi chơi để giải tỏa nào!
Cố kìm h. ãm chân mình trên mặt đất, người thu lại hết cỡ để thoát khỏi Tiến, Hân thận trọng hỏi:
- Đi đâu?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!