Chương 26: Tree house

Mãi một lúc sau, cuối cùng Thái cũng cho con bé ngủ xong, cậu ấy bước xuống tiến về phía tôi cười với vẻ ngượng ngùng kì lạ, cậu ấy nói:

- Thái có cái này muốn cho Hân xem.

Vừa nghe thấy tôi đã tò mò, phấn khích vội hỏi:

- Cái gì thế?

- Hân đi theo Thái sẽ biết!

Với lấy cái điều khiển và tắt tivi, tôi vội bước theo Thái. Không biết Thái muốn cho tôi xem thứ gì, vẻ bí ẩn của cậu ấy khiến tôi thật sự rất tò mò.

Cậu ấy bước ra khỏi nhà và tiến đến lối dẫn ra phía sau bên cạnh

- cái lối đi tôi đã muốn biết nó dẫn đến đâu khi vừa bước chân tới đây, vội bước thật nhanh, thế nhưng cái sự thong thả chầm chậm của Thái khiến tôi chẳng thể nào chen lên trước, đành phải kìm nén mà đi theo sau.

Chốc chốc Thái lại quay sang nhìn tôi cười. Ax, tôi sắp tò mò chết mất rồi!

Đi được hết chiều dài ngôi nhà, đằng sau là khu vườn lớn. Một thứ đập vào mắt khiến tôi sững sờ.

Chính giữa khu vườn là một cái cây đại thụ và trên đó là… một ngôi nhà. Ngôi nhà trên cây lần đầu tiên tôi được nhìn thấy tận mắt mà không phải trên truyền hình. Đặc biệt là ở thành phố lớn như thế này tôi không nghĩ rằng có thể tồn tại được một thứ như thế. Nó thật sự rất đẹp.

Thái đứng dưới thang nối với ngôi nhà, cậu ấy nhìn tôi cười dịu dàng:

- Hân lên chứ?

Tôi cười đáp lại vội gật đầu tiến tới. Thái leo lên trước, cậu ấy đẩy cửa như cái nắp của tầng hầm và đưa người bước lên trên, bám thật chặt lấy thành cầu thang, tôi vội leo lên theo. Nắm lấy cánh tay đang chìa xuống của Thái, cậu ấy kéo tôi lên.

Căn nhà gỗ kêu lộp cộp khi tôi đặt chân lên nó, ở đây chẳng khác nào một căn phòng cũng đầy đủ tiện nghi, nhưng nó có vẻ chứa nhiều thứ riêng tư hơn cái gọi là phòng.

Trên tường treo rất nhiều ảnh gia đình, ảnh Thái và Huy chụp cùng bố khi bé, chúng đều đã cũ theo thời gian. Nhìn vào cái khung được khoét trên tường như một ô cửa sổ. Đứng ở độ cao như thế này cùng với những tán cây che mát thật là thích. Đảo mắt một lúc, tôi chợt nhận ra nhánh cây cách đó không xa có một cái tổ chim nhỏ.

- Tuyệt thật!

Thái bước đến bên cạnh nhìn tôi cười.

- Hân thích chứ?

Hướng mắt nhìn về phía tòa nhà đằng xa, tôi đáp với sự hứng thú của chính mình.

- Lần đầu tiên Hân được đứng trên một thứ như thế này. Cảm giác cứ như đang đứng trên không trung. Thật sự rất thích! À

- Chỉ tay về phía nhanh cây, tôi hỏi

- Cậu nuôi chúng hả?

Thái nhìn theo tay tôi, cậu ấy lắc đầu bảo không phải, sau đó lại tung ra một câu khiến tôi chút nữa ngã ngửa.

- Bắt xuống làm thịt nhé!

Tôi nhìn Thái trân trối, cậu ấy liền cười toe toét bảo:

- Thôi tha cho nó vậy!

Thật là… Đôi khi Thái cũng chẳng bình thường chút nào, cậu ấy cũng quái quái một cách kì lạ. Nhắc tới tôi lại nghĩ đến anh, anh đôi khi cũng khiến tôi ngớ người vì vài câu khó hiểu như thế. Không biết hai con người này kiếp trước có phải anh em không. Tại sao lại giống nhau đến thế?

Bước vòng vòng quanh căn phòng, cạnh cái bàn có một cây đàn guitar được đặt dựa vào tường. Đưa tay gãy vài nốt chẳng ra âm điệu gì, tôi nhìn Thái hỏi:

- Cây đàn này là của cậu sao? Cậu có biết chơi không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!