Chương 25: Bé My - Gặp mặt lần một

Nhờ "phúc đức" của tên Huy, cái kẻ kia đã biến mất ngay sau đó mà không đeo bám như những tên trước, tôi chẳng có chút nào biết ơn hắn, vì cái hành động ga

-lăng không đúng lúc ấy, đám trong lớp đã nghĩ tôi có "gì" với hắn. Thật là kinh khủng, việc đó còn đáng sợ hơn cả việc bố tôi biết tôi có người yêu nữa.

Nhưng số tôi đúng là số con mực, nếu tôi mà lên tiếng phản bác thì khác nào nhận rằng đó là sự thật cơ chứ! Rốt cuộc thì tôi vẫn chỉ biết im lặng mà cố gắng bơ đi thôi!

- Hừ, cậu đừng có mà ngồi gần tôi nữa! Đổi chổ đi!

Cái vẻ mặt như chẳng làm việc gì có lỗi của hắn khiến tôi muốn nóng máu, đặt tay dựa ra phía sau, hắn thong thả nói:

- Nếu đổi được thì tôi đã chạy xa khỏi cô mười mét rồi!

- Hứ!

"Reng!!"

May quá, tiếng chuông "linh thiêng" kia đã cứu rỗi linh hồn tôi, tiết Văn quả là đáng sợ, kẻ hứng thú với nó quả là kẻ có tài năng hơn bao giờ hết. Việc duy nhất giúp tôi tỉnh ngủ đó là chép bài và nói chuyện với Thái. Cậu ấy bảo hôm nay sẽ lại đưa em gái về nhà và muốn tôi đi cùng. Vì khá tò mò về con bé nên tôi lập tức gật đầu đồng ý.

- Chúng ta đi thôi!

- Ừ!

Thái đưa tôi đến trường tiểu học Sơn Hồng, ngôi trường khá lớn, trên tường và hành lang đều có những hình vẽ ngộ nghĩnh đúng chất trong sáng. Sân trường lúc này vắng tanh, các lớp học cũng thế, dường như mọi người đều đã về cả rồi.

Từ lớp học màu xanh giữa dãy cạnh cầu thang, một cô bé thắt hai bím lon ton chạy về phía chỗ bọn tôi, gương mặt hớn hở khiến tôi dễ dàng nhận ra nó là người mà chúng tôi cần đón.

Con bé với đôi mắt tròn xoe đeo chiếc cặp hồng trên vai nhoẻn miệng cười:

- Hôm nay anh Thái không bỏ quên bé My nữa. Lúc nãy cô giáo khen My ngoan á!

Cái giọng ngọng ngịu của con bé khiến tôi thấy yêu nó ghê gớm. Thái cúi xuống bế nó lên cười đáp:

- Được rồi, anh xin lỗi bé My vì hôm qua đến trễ! Anh sẽ không như thế nữa, được không?

Con bé gật gật đầu, nhưng có vẻ vẫn chưa hài lòng, nó nói:

- Lần sau anh Thái mà đến trễ nữa là phải mua thật nhiều kẹo cho My ăn na!

Đến khi Thái đồng ý, con bé mới nhoẻn miệng cười, rồi bất chợt nó quay sang tôi nhìn chằm chằm xong lại hỏi Thái

- Ai vậy anh Thái? Nhìn chị đó kì kì.

… Con bé nói gì thế nhỉ? Hình như tôi vừa nghe lầm thì phải!

Thái quay mặt nó sang hướng tôi rồi giới thiệu:

- Đây là bạn anh, tên là Hân, em chào chị đi.

Con bé chẳng làm theo lời Thái, nó hỏi ngược lại:

- Bạn gái anh Thái hả?

Nó nói một câu khiến tôi định lên tiếng làm quen cũng phải cứng họng. Chắc là tên Huy dạy hư nó chứ gì. Đúng là tấm gương xấu (hoắc) mà!

Cố gắng cười nhìn con bé, tôi đính chính:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!