Mãi một lúc sau khi nghĩ vẫn vơ xong, tôi mới chợt nhận ra không biết lúc này nên làm gì. Phải chi có một bài luận thật thì đã có thứ để làm rồi nhưng bây giờ thì tôi nên làm gì đây? Tại sao cuộc sống lại có nhiều trường hợp dễ lâm vào bế tắc vậy chứ?
Thái gãi đầu, gương mặt cậu ấy hiện lên vài nét bối rối chẳng khác tôi, rồi cậu ấy nhìn quanh khắp phòng. Hướng về phía tủ truyện ở góc trái, cậu ấy bước nhanh đến và hỏi:
- Hân cũng thích đọc truyện à?
Tiến về phía Thái, tôi đáp:
- Ừ, lúc rảnh Hân vẫn hay đốt thời gian bằng mấy quyển truyện ấy!
Thái đưa tay lấy một quyển và lật vài trang rồi cậu ấy lại cười nhìn tôi.
- Hân có sở thích giống em Thái, con bé cũng rất thích đọc truyện tranh!
Câu nói của Thái khiến tôi khá ngạc nhiên, không phải về việc cùng sở thích mà về việc cậu ấy có em gái, tôi chưa từng nghe ông Thiên nhắc đến chuyện này cũng như tên Huy chưa từng nói đến con bé. Không kìm được bản thân, tôi thốt lên:
- Cậu có em gái sao?
- Phải, con bé năm nay bảy tuổi. Nó vẫn còn nhỏ lắm!
Thật là thú vị, tôi tự hỏi, với hai người anh như thế thì tính cách của con bé sẽ như thế nào? Ngang ngạnh giống tên Huy hay đáng yêu như Thái? Nhưng nếu nó có sở thích đọc truyện tranh thì chắc là rất dễ thương, giống tôi!
Thái đặt lại quyển truyện vào tủ, cậu ấy định nói gì đó, nhưng câu nói chưa kịp thốt ra thì đã bị tiếng bước chân bên ngoài cắt ngang.
Chắc hẳn là mẹ lại lên lén xác nhận những gì tôi nói.
Nhanh như cắt ra hiệu cho Thái rồi phóng lên bàn học, lôi ngay ra một cuốn tập lật đại một trang, tôi và Thái vội chụm đầu lại vờ như đang học bài
"Cạch"
Tiếng mở cửa khe khẽ vang lên, tỏ ra siêng năng và không nghe thấy gì, tụi tôi lại tiếp tục "công việc" che mắt bà mẹ kì hoặc, khoảng ba mươi giây sau cửa khép lại và một tiếng đóng nhẹ.
Lúc này tôi với Thái mới thở phào nhẹ nhõm, cậu ấy quay ra cửa cười, nói khẽ:
- Mẹ Hân thật là thú vị!
Tôi bĩu môi:
- Gì chứ, mẹ mà thú vị. Lúc nào cũng lén lút đi theo con gái, xấu hổ muốn chết!
Vừa nói tôi vừa đứng dậy, định bụng bước qua chỗ giường để ngồi thì lại có tiếng động, cửa bật mở, tôi vội ngồi phịch xuống ghế mà tim đập thình thịch vì giật mình.
Chợt giọng nói thân quen vọng vào làm tôi nhẹ nhõm hẳn
- Chà, hôm nay mày liều thế, dẫn cả con trai về nhà!
Tôi vội quay phắt lại, dỏng môi lên cãi
- Dẫn con trai gì chứ! Cậu ấy là Thái, là Thái đó! Chẳng qua là do cậu ấy bị thương nên em mới giúp cậu ấy thôi!
- Thế hả?
- Ông Thiên nói rồi lia mắt sang Thái cười đầy ẩn ý, sau đó lại quay sang tôi hất mặt
- Thế tại sao lần trước thằng Huy bị thương, mày không giúp nó?
Ổng quả là bỉ ổi mà, hỏi một câu như thế khác nào ổng đang muốn nói tôi thiên vị cho Thái cơ chứ, mà lại hiểu theo cái ý nghĩa sâu xa thì chẳng phải ổng muốn nói rằng tôi thích Thái hay sao? Không đâu nhé, tôi chỉ là tốt bụng với cậu ấy thôi.
- Tại… Tại vì Thái do em mà bị thương, còn tên Huy là do hắn tự gây ra!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!