Chương 22: Thái đến thăm nhà

Con đường thường ngày rất ngắn, thế nhưng hôm nay chẳng hiểu sao nó lại dài đến thế. Nãy giờ Thái chẳng nói gì cả, sự im lặng của cậu ấy khiến tôi lo lắng, dường như lúc nãy cậu ấy bị đánh rất nhiều thì phải, trên gương mặt của cậy ấy cũng có vài vết bầm. Tất cả cũng do lỗi của tôi, nếu như tôi không đi cùng cậu ấy như mọi khi thì đâu có gặp cái đám đó cơ chứ.

Thật là…

Chợt Thái quay sang tôi, rồi cậu ấy lại quay đi. Ax, đúng là điên đầu hết sức, tôi muốn quay sang hét lên "Cậu có ổn không?", thế nhưng chẳng hiểu vì sao tôi lại không lên tiếng. Đoạn đường ngắn ngủn mọi ngày hôm nay lại trở nên xa tít tắp.

"Cạch"

May thật, cuối cùng cũng đã tới nhà rồi, nếu cứ trong tình trạng này thêm giây phút nào nữa có lẽ tôi sẽ phát điên mất. Vội bước nhanh xuống và dắt xe vào nhà, Thái đứng bên ngoài với vẻ lưỡng lự. Tôi không nên để cậu ấy bỏ đi lúc này, nếu không thì cả ngày hôm nay tôi sẽ cắn rứt lương tâm mà chết mất:

- Thái vào nhà đi, bị thương như thế rồi nếu cứ đi về thì nguy hiểm lắm.

Thái chần chừ một lúc như muốn từ chối, nhưng sau đó cậu ấy lại cười nhẹ gật đầu và xuống xe. Chẳng hiểu sao việc đó lại khiến trong lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Để cửa cho Thái dắt xe vào, tôi vội bỏ vào nhà trước để chuẩn bị một ít thuốc sát trùng cho cậu ấy. Đôi lúc có một ông bố bác sĩ lại tốt hơn bao giờ hết, dù ông rất ít khi về nhà.

Lấy gần xong hết mọi thứ, tôi mới chợt nhớ ra một chuyện cực kì hệ trọng. Lúc nãy tôi chưa xích Milu, ôi thôi, Thái giống Huy như thế, lỡ như nó cắn cậu ấy thì tôi lại mang thêm tội.

Ba chân bốn cẳng chạy nhanh xuống nhà bật tung cửa. Khung cảnh trước mắt khiến tôi khá sốc. Milu đang ngoe nguẩy đuôi để cho Thái vuốt ve. Thật là kì lạ, quả là kì lạ, đến một tiếng sủa cũng không có.

- Sao… Sao cậu có thể làm được như thế. Nó ghét người lạ lắm mà!

Thái ngước mắt lên nhìn tôi, sau đó cậu ấy lại cười tươi

- Đâu, Thái thấy nó thân thiện mà. Rất đáng yêu nữa!

- Nhưng… Nó rất ghét Huy…

- Tôi cố gắng đính chính cho cái biểu hiện của chính mình, dù sự thật rành rành ra thế kia là Milu thân thiện vì Thái tốt bụng

Xoa đầu Milu vài cái rồi Thái đứng lên, cậu ấy khẽ cười đáp

- Loài chó thường dựa vào khứu giác hơn là thị giác, Hân không biết sao.

Nói rồi Thái bước vào trong nhà, thật sự là không phải tôi "chậm tiêu" nhưng khứu giác với thị giác chẳng phải chúng đều dùng sao? Nói vậy thì Thái với Huy có mùi hương khác nhau à?

- Ngoài đó có ai sao?

Thái hỏi làm tôi giật mình, nếu tôi thắc mắc lại vấn đề đó thì cậu ấy sẽ cười tôi chết mất, lúc đó chắc tôi đào lỗ mà chui xuống luôn quá

- À, không có gì. Thái ngồi xuống đó đi, Hân giúp Thái thoa thuốc.

Chỉ tay vào chiếc ghế salong đen ở phòng khách rồi cầm lấy những dụng cụ lúc nãy đặt lên bàn. Tôi lấy ra một miếng bông rồi thấm tí thuốc đỏ.

Đứng gần thế này tôi mới thấy rõ, đuôi mày của cậu ấy bị rách một đường nhỏ và máu đang rỉ ra. Ax, thật là có lỗi quá sức, gương mặt điển trai của cậu ấy vì tôi mà trở nên xấu xí mất rồi. Còn bị bầm nữa, tên Dũng đúng là đồ đáng chết, tại sao hắn lại mạnh tay thế cơ chứ!

Vừa đưa tay lên định lau đi vệt máu Thái đã đưa tay cản lại, giật lấy miếng bông từ tay tôi, cậu ấy nói:

- Thái tự làm được, Hân cứ ngồi xuống nghỉ ngơi đi.

Gì chứ? Bộ cậu ấy muốn lương tâm tôi bị dày xéo tới chết sao? Vả lại tuốt trên mặt thế này, làm sao mà cậu ấy tự làm được! Nắm chặt miếng bông, tôi gắt:

- Này, Hân dễ giận lắm đấy, Thái ngồi im đi!

Thái cũng có vẻ hiểu chuyện, cậu ấy im lặng và nghe theo lời tôi.

Bây giờ thì ổn rồi, chỉ cần băng lại vết thương nữa là xong, một cái urgo là đủ. Lạ thật, hình như Thái bị thương nặng lắm thì phải, mặt cậu ấy đỏ hết cả lên… Có phải là đã bị sốt rồi không? Thôi chết!

- Trong người cậu có cảm thấy khó chịu không? Có nóng không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!