Chương 21: Kẻ thù hợp sức (tiếp)

Hân nhìn theo bước Huy mà ôm bụng cười nức nẻ, ngày hôm nay quả thật là quá vui.

Có lẽ từ nay niềm vui cỏn con của nó sẽ được thay đổi, thay vì đi mua sắm thì nó sẽ chuyển sang chọc giận tên Huy, chẳng tốn thời gian mà ngày nào cũng có thể thực hiện. Như thế không phải vừa tiện lại vừa lợi sao?

Hân vui, cái tâm hồn vô tư cứ thích nhìn gương mặt đỏ lên vì tức giận của Huy. Chẳng hiểu sao lại thế, trong phút chốc cảm giác thật kì lạ, nhưng vài giây thoáng qua lại quên đi

Thiên vội cầm nhanh lấy cái cặp rồi bước theo Huy. Mặc dù là ra mặc "phản bội" hắn nhưng dù sao thì Thiên vẫn cần người chở về. "Mặt dày" một chút cũng chẳng sao, cái cốt yếu là không phải cuốc bộ một đoạn đường dài

- Hôm nay Thái cùng Hân về nhé, dù gì cũng tiện đường.

- Ok, dù gì cũng muốn cảm ơn Thái, hôm nay cậu đến nhà mình chơi nhé. Chúng ta bây giờ đã thành một đội rồi đấy!

- Được thôi!

Hai con người trên hai chiếc xe khác nhau cùng chạy trên một con đường, tia nắng giữa trưa oi bức chẳng thể làm họ khó chịu. Tiếng cười vang vọng khắp nơi, tự lúc nào Hân đã bắt đầu thân với Thái hơn, cứ trò chuyện vui vẻ, cái khoản cách ngắn ngủi giữa những người xa lạ chẳng còn.

Chỉ một thời gian ngắn quen biết nhưng trái tim của cậu bạn đã rung động. Trước cái vẻ vô tư ấy, cô gái kia chẳng khó ưa như "ai" đã từng nói. Tinh nghịch như một tia nắng, đáng yêu chẳng khác cơn gió nhẹ. Cảm giác trái tim đập loạn nhịp thật sự muốn ngộp thở. Nắng dịu đi như trong buổi chiều mát. Tâm trí Thái đã hình thành nên một nhiệm vụ, nhất định cậu phải bảo vệ Hân.

- Này, đang nghĩ gì vậy. Đừng nói là cậu đã để ý cô gái kia rồi nhé

Hân nói với giọng đầy giễu cợt và phóng ánh mắt về phía bên kia đường làm Thái chú ý. Cậu xoay đầu nhìn rồi đỏ mặt, nó lại trêu cậu nữa rồi. Bên kia đường chẳng phải là cô gái mà là một người phụ nữ với thân hình chẳng cân đối là mấy, bà ấy đang bước từng bước nặng nề với chiếc giỏ to tướng, nước da sẫm màu cùng vài đốm tàn nhan. Làm sao mới nhìn mà yêu được kia chứ!

Thái vội lắp bắp phản bác lại Hân

- Gì… Gì chứ. Ai lại đi để ý một người không quen biết như thế!

- Ai để ý chẳng được, hay Hân giúp Thái nhé!

Hân cười toe toét trêu chọc rồi phanh xe lại định quay đầu để thực hiện lời nói của mình khiến Thái phải hoảng hốt mà hạ giọng

- Thôi, thôi. Hân tha cho Thái đi, không chút nữa lại chạy không kịp thì toi mạng

- Sao lại toi mạng chứ, cô ấy trông hiền lành vậy mà. Cứ để Hân!

- Thôi, làm ơn đừng có phá nữa, Thái chẳng đỡ nổi đâu (=.=)

Nhìn vẻ mặt nài nỉ của Thái lại làm Hân nhớ đến anh, nó chợt cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ đến gương mặt thảm thiết của anh lúc nó trêu như thế, hai người chẳng khác nhau là bao.

Mặc dù trong lòng đang rất vui nhưng Hân vẫn vờ nghiêm giọng nói

- Thôi được rồi, vì Thái không thích nên Hân sẽ "tha" cho cô ấy. Hì hì

Dùng sức ấn vào bàn đạp, cả hai lại tiếp tục lên đường. Thái lại tiếp tục đùa, tiếng cười của cả hai cứ thế mà tan vào không trung. Chiếc lá vàng nhẹ bay tấp vào lề đường vì gió. Nắng lại lên.

- Chào!

"Két"

Tiếng bánh xe rít trên mặt đường, Hân trợn tròn mắt nhìn đám người trước mặt. Đôi tay run run khi nhận ra đó là… Dũng. Hắn cùng đám đàn em có vẻ đã chờ ở đây lâu rồi.

Dũng khẽ nhếch môi cười, hắn nhìn Hân tỏ ra thân thiện, cái cách của những tên đầu gấu khiến người khác chẳng thể nào vui vẻ đón nhận chúng

- Chào, chắc nhỏ cũng còn nhớ anh chứ.

- Tôi… Tôi không quen anh!

- Sao nhỏ lại mau quên thế! Anh buồn đấy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!