6:30 Am
Sửa soạn và ôm cặp bước xuống nhà. Tôi tự hỏi đêm qua ông Thiên có ngủ ngon không nhỉ?
"Cạch"
"Rầm"
Phóng thẳng vào nhà vệ sinh, tay ôm lấy bụng và nhăn nhó đến phát tội, mắt lại thâm quần đáng chú ý, chẳng phải là ông Thiên đó sao! Ha ha, chắc chắn là ổng ngủ ngon rồi!
Đứng lấy sữa trong tủ lạnh uống, tôi phải đốt chút thời gian để xem "thành quả" của mình, mãi một lúc sau ông Thiên mới bước ra. Gương mặt vẫn chẳng chút gì là "thỏa mãn". Mẹ tôi nhìn thấy, bà khẽ nhíu mày cất tiếng
- Thiên, cháu cũng bị đau bụng nữa sao?
- Chẳng biết vì lí do gì, cả đêm hôm qua cháu bị Tào Tháo rượt đến thừa sống thiếu chết.
Ông Thiên vẫn không ngừng nhăn nhó. Nhìn mặt ổng giống khỉ không chịu được. Cầm ly sữa trên tay mà tôi không nhịn được cười, phải rồi, cái thứ này chính là thủ phạm đã đầu độc ổng ngày hôm qua. Tôi chẳng có lỗi gì cả! Ha ha
Mẹ tôi lại tiếp tục lo lắng hỏi thăm
- Sao lại như thế? Tối qua có ăn gì bậy bạ không?
Ổng chợt ngước mắt lên nhìn tôi. Tôi vội quay đi chỗ khác, uống thật nhanh hết ly sữa rồi bỏ chạy ra cửa nói lớn
- Thưa mẹ con đi học!
- Con nhỏ kia! Đứng lại đó!!!
- Plè!!!
Ha ha, cuộc đời thật đẹp, mỗi ngày là một ngày mới. Hôm qua tôi buồn nhưng hôm nay tôi sẽ vui. Đơn giản chỉ cần biết tạo niềm vui là được, nhất là cười trên đau khổ của kẻ thù. Thật là mát gan mát dạ hết chỗ nói!
…
Tại trường
- Chào Hân!
- Chào!
Đặt chiếc cặp lên bàn rồi ngồi xuống. Tôi nhìn quanh, chẳng thấy tên Huy đâu cả, có vẻ như hắn vẫn chưa vào lớp. À, đúng rồi, hắn ta phải đèo ông Thiên. Hơ hơ, có khi cả hai tên ấy hôm nay lại đi trễ cũng nên. Hôm nay nhất định tôi sẽ trả đũa đủ! Cú chót cuối cùng!
Lấy trong cặp chiếc áo khoát rồi đưa lại nó cho Thái, miệng khẽ cười nhìn cậu ấy
- Cảm ơn Thái nhé
- Không có gì!
Thái nhận lấy rồi bỏ vào ngăn bàn. Tranh thủ thời cơ không có những tên kia ở đây, tôi quay sang cậu ấy hỏi nhỏ
- Này, cậu là anh em sinh đôi với Huy, thế chắc cậu biết rõ về cậu ta chứ?
- Cũng tạm, Hân muốn hỏi gì à?
- Vậy Thái có biết cậu ta sợ thứ gì không?
Tôi nhìn chăm chăm vào Thái chờ đợi câu trả lời, Thái ngẫm nghĩ gì đó một hồi rồi lại nói
- Sợ gì à… Chắc là sợ ma!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!