Chương 2: Những kẻ xấu số (tiếp)

"Kít"

- Ối

Tự dưng hắn phanh lại làm cho tôi va cả mặt lưng hắn, đau nhói, bực bội đến mức muốn đá cho hắn ta một phát nhưng tất cả những gì lúc này là tôi vẫn phải cố gắng tỏ ra dịu dàng

- Sao vậy anh?

- Em ơi….. dốc cao quá….. xuống xe….. dắt bộ đi em!

Tôi có nghe lầm không thế? Đúng là cái đồ công tử bột, cái vẻ yếu đuối trông thật tội nghiệp…. Nhưng lí nào mang giày cao gót lại phải đi bộ, như thế thì khác nào tôi tự sập vào cái bẫy của chính mình? Dù sao thì kế hoạch của tôi vẫn còn dài mà.

Hắng giọng, tôi lại tỏ ra mềm yếu

- Trời nắng như vậy mà dắt bộ! Về nhà chắc là em đen thui quá. Thôi sắp đến nơi rồi, ráng chút đi anh, nha! Nha!

Tôi nắm lấy tay hắn nũng nịu, vậy là hắn gật đầu cái rụp, cho dù hôm nay hắn có chết thì cũng chẳng phải lỗi tại tôi. Có trách thì chỉ trách hắn ta quá dại gái mà thôi!

……………………

Hì hục được nửa tiếng thì tôi với hắn đến nơi.

Thật tình từ trước đến nay tôi chưa thấy ai như hắn đi có "chút xíu" mà miệng cứ không ngừng hỏi "Tới chưa em? Tới chưa vậy?" Thật là điếc cả tai, lũ con trai trước đây còn cố gắng hơn thế!

Thôi thì cho hắn chừa cái tội yếu mà đòi ra gió, mà không chắc hôm nay hắn gặp "bão" rồi. Tôi sẽ đảm bảo, đây sẽ là ngày để đời của hắn!

- Em dẫn anh đến chỗ nào đây?

Hắn nhăn nhó nhìn vào cái quán nhỏ trước mặt tỏ vẻ bất mãn. Tôi chẳng quan tâm, vẫn trả lời thành thật

- Thì anh kêu đi ăn mà!

- Nhưng mà anh tưởng em nói nhà hàng Bieu

-run gì mà!

- Thì Bieu

-run thêm dấu là Biếu

-run mà Biếu

-run là Bún riêu ấy! Bộ anh không biết hả?

Nghe tôi "dịch" ra mà mặt hắn đần thộn ra rồi sau đó lại mếu máo như muốn khóc khóc, rõ tội nghiệp (^____^). Mặc kệ, tôi bước vào bàn ngồi, nhìn cái vẻ thất vọng dắt chiếc xe đạp vào trong của hắn khiến tôi ngán ngẩm. Quả là công tử bột thích ăn cao sang, được nuông chiều có khác.

Dùng "nội công thâm hậu" của mình, tôi hét to

- CHO CON 2 TÔ BÚN NHA DÌ!!

- Thôi em ăn đi! Anh không đói!

- Em biết rồi!

- Biết rồi sao em lại gọi hai tô? Nói dì ấy bớt lại đi!

- Ế bậy! Ăn hai tô mới lót dạ được. Hì hì!

Hắn trợn tròn mắt khi nghe tôi nói, hầu như ai cũng có biểu hiện giống hắn khi tôi nói thế. Vậy nên đã quen với việc đó, tôi ngồi ăn như hắn ta không tồn tại. Mặc kệ cho hắn đang xấu hổ cúi mặt xuống đất, bụng đói thèm thuồng, tôi vẫn ăn ngon lành. Thách thức cái dạ dày của hắn là niềm vui tại quán ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!