Chương 19: Kẻ thù hợp sức

Dắt xe khoảng một đoạn, Thái với tôi mới tìm được một tiệm sửa xe. Đẩy chiếc xe đạp tội nghiệp vào trong rồi đưa cho bác chủ tiệm.

Tôi và Thái ngồi ở chiếc ghế cũ để chờ. Chẳng hiểu sao gió lại lựa lúc này mà thổi tới tấp. Người ướt nhẹp thêm gió "yêu thương" ve vởn, người tôi bắt đầu run lên. Siết chặt cái áo khoát của Thái để chắn bớt gió. Hi vọng rằng chiếc xe của tôi không "bị thương" quá nặng

- Hân lạnh à?

- Không, chỉ là nước thấm vào người nên hơi khó chịu thôi!

Thái gật gật đầu tỏ vẻ hiểu ý rồi lại quay sang chăm chú vào người chủ tiệm.

Móc ruột ra rồi bơm căng lên, nhúng nó vào nước. Một lúc sau ông ta quay sang tôi lắc đầu thở dài

- Kiểu này thì phải thay ruột mới thôi, ruột này thủng nhiều chỗ lắm. Vá chắc đến sáng cũng chưa xong!

Ax, sao lại ác độc đến thế cơ chứ. Thù tôi thì cứ tìm tôi mà trả, tại sao lại nhắm vào chiếc xe đáng thương của tôi cơ chứ. Nó có tội tình gì đâu!

Nhưng cũng lỡ rồi, có lẽ tôi nên làm mới cho nó, "khỏe" hơn, chắc hơn, thế thì sức nó mới bền hơn để cùng tôi "chiến đấu" được

- Vâng ạ, bác cứ thay ruột mới đi

Ông ấy gật đầu, nét mặt có chút vui mừng, vội đứng lên bước thẳng vào trong lấy cái ruột mới ra thay.

Càng nghĩ lại càng tức, cái tên khốn kiếp ấy. Tôi nhất định sẽ cho hắn biết tay mà.

- Hân có biết ai gây ra những chuyện ngày hôm nay không?

Thái chợt quay sang tôi hỏi, đang tức giận lại càng thêm tức giận. Tôi nghiến răng chẳng muốn thốt ra tên hắn

- Là cái tên mắt để ở mông ấy!

- Ai?

- H-o-à-n-g-H-u-y!

- Huy? Huy sao?

- Phải! Là cái tên chết tiệt ấy!

Thái chẳng nói thêm. Cũng phải thôi, nếu tôi là cậu ấy thì tôi cũng thế. Là anh cậu ấy khiến tôi trở thành như thế này, lại mang cùng một gương mặt. Cho dù có tức giận thay tôi đi chăng nữa thì cậu ấy cũng chẳng thể nguyền rủa hộ tôi. Haizz… Thù của tôi, nhất định tôi sẽ tự tính ĐỦ!

Cuối cùng cũng xong, Thái bảo tôi về trước, cậu ấy quay trở lại trường để lấy xe, nếu bình thường thì tôi sẽ không để cậu ấy đi như thế. Nhưng hôm nay, tôi chẳng còn tâm trí đâu để cảm thấy có lỗi nữa. Chào một cái cho có rồi tôi đạp thẳng về nhà. Cái áo khoát của cậu ấy, chắc ngày mai tôi mới có thể trả.

"Cạch"

- Con về rồi đấy hả!

Mẹ từ trong bếp đi ra hỏi, nhìn bộ dạng của tôi, sự ngạc nhiên hiện rõ trên mặt bà. Nhưng đành vậy, tôi đang mệt, bây giờ mà trả lời cho sự quan tâm của bà nữa thì chắc tôi khóc mất. Thà cứ như thế, ôm cặp đi thẳng lên phòng.

- Con bé này bị gì thế nhỉ?

"Rầm"

Đóng xầm cửa, quăng cặp xuống một góc.

Tóc bắt đầu khô, nhưng tôi phải tắm thôi, dù sao thì cũng chẳng biết cái thứ nước mà tên chết tiệt ấy tạt vào tôi là thứ gì. Không tắm thì chắc ngày mai người tôi sẽ đổi màu mất. Lúc đó chẳng biết nó sẽ kinh khủng đến mức nào

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!