Chương 18: Đã trả thù thì phải kèm “lãi” (tiếp)

6:45 Am

- Con đi học đây!

Hét lớn báo với mẹ rồi tôi chạy thật nhanh xuống lầu. Bắt gặp cái mặt khó ưa của ông Thiên đang đứng cầm cặp đứng bên dưới, tôi vội tránh sang một bên. Không biết ổng đứng đó làm gì, tôi phải đề phòng trước mới được

- Hôm nay anh tự đi mà đi một mình, em không đèo nữa đâu!

- Mày đừng mơ tới việc đó, chẳng qua là vì kẹt người nên mới nhờ đến mày thôi, muốn nữa cũng không được đâu!

- Ồ, thế thì tốt, em không bao giờ mơ tới cái điều kinh khủng đó đâu nhé. Bye!

Câu nói của ông Thiên thật khiến tôi vui quá cỡ, thật không có gì bằng việc thoát khỏi ổng vào buổi sáng đẹp trời thế này. Gió nhẹ, không nắng, không anh họ, không tên đáng ghét. Hôm nay lại là ngày tươi sáng!

- Mày cứ đạp thong thả đi nhé, anh mày đến trường trước đây. Chúc mày một ngày tốt lành!

Ngồi trên xe tên Huy và phóng vụt qua trước mặt tôi, ổng quăng lại một câu trêu tức. Hờ, tôi chẳng quan tâm! Đạp thong thả sao? Tất nhiên là tôi phải thong thả rồi. Trần Gia Hân tôi luôn thong thả mà. Nhưng… "Chúc mày một ngày tốt lành", là ý gì thế? Là ý gì?

"Grừ! Ông Thiên, chắc chắn là ông đang có ý đồ. Hãy chờ đấy, tôi sẽ tìm ra!"

Dắt xe vào trong trường, nhìn dáo dát xung quanh. Tôi chẳng thấy ông Thiên đâu cả, cũng chẳng thấy tên Huy

- kẻ đồng lõa với ổng. Chắc ổng chưa dám lộng hành đâu, nhưng tốt nhất là tôi nên cảnh giác.

Ôm cặp đi thẳng về lớp, một đám nữ sinh đi ngược hướng tôi. Họ tiến về phía bãi xe. Có lẽ tôi nên tránh qua một bên.

"Bộp"

Ối, con nhỏ đi ngoài cùng hất vai tôi một cái mạnh, rõ ràng là cố ý mà. Nó còn quay lại nhìn tôi cười đểu. Cái vẻ mặt đó tại sao lại quen thế nhỉ?.. Dường như tôi đã thấy ở đâu đó rồi, rất quen là khác.

- Này, mày làm gì đứng đó thế? Sao không lên lớp? Chờ Thái à?

- Hả? Gì? Mày nói gì?

- À, không có gì. Hì hì

Thảo cười như một đứa ngớ ngẩn rồi bỏ đi thẳng. Không biết lúc nãy nó vừa nói gì nữa. Nhưng thôi, tôi chẳng quan tâm, dù gì thì cũng sắp đến giờ học rồi, tôi không muốn vào sau "bà la sát" chút nào. Sẽ rất kinh khủng!

"Reng!!!"

- Chào Hân!

Vẫn là lời chào quen thuộc từ Thái, cậu ấy vẫn luôn thân thiện như thế. Chào đáp trả như mọi khi rồi bước vào chỗ ngồi. Khẽ liếc mắt sang hai tên kia, nhưng chẳng có gì đáng nghi cả. Tôi nhất định sẽ tìm ra ý đồ của bọn họ, không sớm thì muộn!

Hình như có gì đó trong ngăn bàn thì phải!

Một hộp quà được bọc giấy kiếng xanh và dây ruy băng hồng… Quà sao? Đáng nghi, thứ này quả thật rất đáng nghi ngờ.

Hai tên kia vẫn chẳng có chút động tĩnh gì khi tôi cầm hộp quà lên. Tên Huy vẫn tiếp tục trêu nhỏ Thảo và ông Thiên mắt vẫn lờ đờ dán vào quyển tập. Nhưng nó là của ai mới được chứ? Có lẽ là Thái biết.

- Này, Thái. Cậu biết cái này của ai không?

- Hửm? Cái hộp đó hả? Không biết!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!